🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 99: Chương 99

Câu nói này đ.â.m trúng tim đen của Diệp Vương Sơn, khiến cho tâm tư do dự của ông ấy lập tức kiên định, giác ngộ. Không phải sao? Diệp gia không có gì khác, chỉ là nhiêu con cháu. Năm đứa phòng lớn, bốn đứa phòng thứ hai. Tương lai Diệp Thanh Hà nếu như có thể cưới vợ, vẫn còn cháu trai. Là ông ta nghĩ sai. Không thể không nói, xét vê việc nắm rõ tâm tư của Diệp Vương Sơn vẫn là Diệp Thanh Hà, hắn ta biết rõ Diệp Vương Sơn đang suy nghĩ điều gì.

Diệp Thanh Hà vừa nói xong, Diệp Trương thị có làm loạn thế nào cũng vô dụng.

Đứa cháu gái lớn của Diệp gia lúc này đã biết sợ, mở to mắt quỳ xuống đất nhận lỗi. Nhưng cô bé chỉ là cháu gái, Diệp Vương Sơn không nỡ với cháu trai, cháu gái lại không hề tiếc. Lập tức xua tay chặn lại, bảo Diệp Thanh Giang và mấy đứa cháu trai phòng thứ hai, đuổi mẹ con Diệp Trương thị ra ngoài. Mấy tiểu tôn tử phòng lớn muốn khóc, ngẩng đầu một cái nhìn thấy tiểu thúc thúc mặt mũi đầy hung ác, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.

"Nếu như các ngươi luyến tiếc nương đều có thể đi theo chung." Diệp Thanh Hà đôi mắt lạnh như băng nhìn ve phía đám chất nhi khóc sướt mướt: "Diệp gia không thiếu mấy người các ngươi nối dõi tông đường, chỉ cần bảo vệ nương của các ngươi là được."

Hắn ta thốt ra lời này, mấy đứa trẻ kia ngay cả khóc cũng không dám khóc. Cúi đầu không nói một lời.

Diệp Thanh Hà nhìn chúng rất thất vọng, mấy hài tử kia không hề giống đại ca một chút nào.

Chuyện vứt bỏ Diệp Trương thị lần này, Diệp Vương Sơn để Diệp Thanh Giang đi một chuyến. Cũng không phải gọi nữ nhi tới mà là vì gọi nam nữ tế, ai ngờ hôm nay tam nữ tế có việc không đến. Một người làm cha như ông ấy, tất nhiên không có thời gian tán chuyện với con gái, mất mặt vê phòng.

Diệp Gia cũng không có ý định ở lại dùng cơm, làm xong chuyện là nàng muốn đi ngay. Nhưng mà trước khi đi liếc nhìn chân của Diệp Thanh hà, nhịn không được nói một câu: “Cái chân này, nếu như đánh gãy nối lại, cố gắng còn có thể đứng lên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-chinh-that-danh-da-cua-phan-dien/chuong-99.html.]

Diệp Thanh Hà lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Gia, Diệp Gia giật giật khóe miệng: "Nối xương bị lệch tất nhiên không đứng dậy nổi."

Bốn mắt nhìn nhau, trên mặt Diệp Thanh Hà lóe lên tia sáng.

Diệp Gia phỉ nhổ trái tim thánh mẫu của mình trong lòng, bỏ bát trà xuống nói câu có việc muốn rời đi. Diệp Thanh Hà muốn giữ nàng lại dùng cơm, nhưng còn chưa nói hết câu Diệp Gia đã chạy ra ngoài sân. Hắn ta ngồi trên ghế đẩu cúi đầu nhìn đôi chân của mình, nhéo nhéo, động lòng.

Diệp gia trang vốn cách Vương gia thôn không xa, qua con sông đi mấy dặm đường là đến.

Khi Diệp Gia rời khỏi thôn nghe thấy mấy phụ nhân ở cổng thôn đang nói chuyện phiếm, nông thôn sẽ có chút chuyện nhà như vậy. Chuyện của Diệp gia mới ầm ï không lâu, đúng lúc có mấy người đang nói hăng say. Có lão phụ nhân liên tục gật đầu cảm thán, nói thẳng ác nhân có ác nhân ma. Muội tử lòng dạ hiểm độc kia của Diệp Trương thị chắc cũng đã làm nhiều chuyện xấu, khoảng thời gian trước bị người ta phát hiện trân như nhộng bị ném ở trong cánh rừng nhỏ phía trước. Đánh gấy tay, đồ trang sức y phục trên người đều bị l*t s*ch không còn một mảnh, đời này sợ là không gả đi được.

Bọn hắn nói giọng không nhỏ, Diệp Gia đi qua đúng lúc nghe thấy. Không khỏi nhướng mày.

Về đến nhà, Dư thị trong sân một mình. Nhuy Tả Nhi ôm dê con núp ở ngưỡng cửa ngủ gật. Diệp Gia vừa mới vào nhà, chỉ thấy Chu Cảnh Sâm ôm một con ch.ó con màu xám trở vê. Con vật nhỏ kia mới lớn, uốn qua uốn lại. Diệp Gia đi sờ thử còn biết cắn người.

Ánh mắt chạm vào nhau, Chu Cảnh Sâm cong môi cười. Ngón tay gảy hai lần lên tai con vật nhỏ, cụp mắt chặn cảm xúc trong mắt: "Bắt ở ngoài, từ nay về sau nuôi trong sân."

"Cái gì đây? Chó sao?" Diệp Gia lại gân nhìn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...