🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 97: Chương 97

Về đến nhà, Dư thị đã cắt xong rau hẹ, đang rửa ở cạnh giếng. Nhuy Tả Nhi ôm con dê con ngồi ở trên ngựa gỗ ăn kẹo, tiểu cô nương đang ở độ tuổi bừa bộn nhất, nhưng vì có Diệp Gia và Dư thị chăm sóc, ăn mặc rất sạch sẽ.

"Vâ rồi sao?" Dư thị tức giận trong lòng, không muốn để ý đến nhi tử, nói là đang nói với Diệp Gia.

"Ừm. Nương nghỉ một lát đi." Mặc dù Dư thị tính tình mềm yếu, việc nhà cũng không làm được. Nhưng cũng may bà ấy là người không yếu ớt cũng chịu khó, khi trong nhà bận rộn bà ấy xưa nay không nghỉ tay. Diệp Gia cảm thấy tính tình này của Dư thị vẫn rất tốt, làm mẹ chồng đã là rất dễ sống chung. Nàng muốn làm chuyện gì cũng sẽ không gò bó, nghĩ một chút, Diệp Gia gọi Dư thị vào nhà.

Chu Cảnh Sâm phải rời đi, từ nay về sau không có ở nhà, trong nhà cũng chỉ có Diệp Gia và Dư thị thêm một Nhuy Tả Nhi. Việc buôn bán của nàng chắc chắn phải tiếp tục làm, tạm thời tích tiền còn phải mở rộng sản nghiệp. Trong nhà không có nam tử không dễ làm, cũng không an toàn.

Dư thị lau tay, nhịn không được lại trừng mắt liếc Chu Cảnh Sâm. Nếu không phải hắn muốn đi, các nàng cũng sẽ không như vậy!

Chu Cảnh Sâm để mặc mẫu thân trừng mắt.

Thấy cả nhà đều nhìn hắn, hắn mới mở miệng nói: "Mẫu thân cứ việc yên tâm, mặc dù ta không thể về nhà thường xuyên, nhưng không phải hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Thứ nhất doanh trại trú binh không xa, hai người nếu không yên tâm, ngày ta báo cáo có thể đi cùng ta, đi một lân là biết ta không phải tìm cớ. Thứ hai, ta đã sớm sai người thường xuyên chú ý trong nhà, người kia tính tình không tệ lại nhận ân huệ của ta, từ nay về sau trong nhà có việc có thể đi tìm hắn."

Dư thị mím môi lại phải nói hắn: "Con cho rằng mẹ con lo lắng con đi trong nhà không ai trông coi sao? Con đúng là quá coi thường ta. Con không có ở đây ba năm một mình ta không phải vẫn nuôi sống Nhuy Tả Nhi như thường sao? Doãn An, con biết rõ nương đang nói cái gì nhưng lại cứ thích nói chuyện sang khác, tại sao lại cố chấp như thất"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-chinh-that-danh-da-cua-phan-dien/chuong-97.html.]

Diệp Gia giả vờ nghe không hiểu, hỏi hắn: "Nhờ ai?"

"Buổi chiều ta sẽ mời người đến nhà dùng cơm." Chu Cảnh Sâm nói: "Gia Nương, nàng lại vất vả chút."

Vất vả hay không Diệp Gia không quan tâm, làm bữa cơm mà thôi. Chủ yếu là Diệp Gia lo lắng trong nhà không có nam tử, việc buôn bán của các nàng có thể chịu ảnh hưởng hay không. Trong nhà này có nam tử khỏe mạnh hay không lại là hai việc khác nhau.

Bỏ đồ đạc xuống, Chu Cảnh Sâm nói có việc đi ra ngoài một chuyến. Buổi trưa sợ là sẽ không vê. Diệp Gia suy nghĩ một chút, lấy ra một lượng bạc từ trong túi đưa cho hắn. Không nói những chuyện khác, nếu đã có chuyện đi ra ngoài, trên người tất nhiên không thể không có một đồng nào. Chu Cảnh Sâm cầm tiền, ngẩng đầu nhìn Diệp Gia ánh mắt có chút kì lạ, u ám nặng nề làm người ta sợ hãi. Diệp Gia vội vàng giả vờ như có việc, nghiêm mặt ra ngoài với Dư thị.

Bánh trứng gà rau hẹ bán chạy, chuyện buôn bán này trước mắt sẽ không dừng.

Chu Cảnh Sâm ra cửa, Dư thị cắt đồ ăn đỏ cả vành mắt. Diệp Gia cũng không biết khuyên thế nào, yên lặng làm việc đi vào trong phòng thay y phục lên trấn. Buổi chiêu có người đến nhà làm khách, tất nhiên phải mua chút thức ăn về.

Chợ ngói trên trấn bây giờ vẫn còn náo nhiệt, Diệp Gia đi vào dạo một vòng mua chút đồ ăn. Vừa về đến nhà, Diệp Thanh Giang đến.

Đại huynh gửi thư. Thư của Diệp gia được đưa tới chỗ Diệp Thanh Sơn, cùng ngày hắn ta viết một bức thư bỏ vợ gửi về. Mặc dù Diệp Thanh Sơn biết ơn những năm qua nàng ta sinh con dưỡng cái cho hắn ta, nhưng suýt chút nữa khiến mẫu thân tức chết, hại cả một đời thân muội. Cũng chỉ có thể bỏ vợ. Diệp Trương thị cũng bị trả vê, bây giờ đang làm loạn ở Diệp gia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...