🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 826: Chương 826

Cuộc sống đi học nghề bếp không hề khổ như Diệp Đệ nghĩ. Tuy nói trước khi nàng ấy rời khỏi nhà đã chuẩn bị tinh thần bị người khác mài giũa, nhưng cuối cùng không ngờ người nhà của Dương gia lại cực kỳ phúc hậu. Sư phụ thật sự muốn thu nhận nàng ấy làm đồ đệ, muồn truyền y bát cho.

Hai người con trai của Dương gia đều đã nhập ngũ, đều là quan lớn, tay nghề trong nhà chỉ có thể thu nhận đồ đệ. Diệp Đệ cảm thấy bản thân mình quá may mắn mới có thể dựa vào việc bái sư thì thoáng cái đã có được Dương gia làm chỗ dựa. Sư phụ xem nàng ấy như con gái của mình, dạy dỗ và chăm sóc nàng ấy rất tận tình chu đáo. Diệp Đệ đột nhiên cảm thấy rằng, chỉ cẩn rời khỏi Diệp gia, số mạng của nàng ấy dường như có chuyển biến trở nên may mắn hơn.

Những tháng ngày học nghề ở Dương gia vừa cay đắng vừa ngọt ngào, sư phụ là người rất phúc hậu. Đã dạy nàng ấy rất nhiêu điều. Nhưng sau đến Luân Đài, cuộc sống tuy không thoải mái như ở Chu gia, cũng rất cô đơn, nhưng hai vị huynh trưởng của Dương gia cũng xem như dễ gần. Diệp Đệ không phải là người không biết tốt xấu, có qua có lại, cũng có thể xử lý các mối quan hệ rất tốt. Đương nhiên, trong Dương gia cũng có người coi thường xuất thân của nàng ấy, nhưng cũng không dám nói thẳng vào mặt nàng ấy những lời khó nghe đó. Diệp Đệ biết làm người không thể không biết đủ, có được cuộc sống tốt đẹp như vậy thì cũng cần phải giả câm giả điếc, càng không nên để trong lòng.

Chỉ có điều nàng ấy không ngờ đến đó là, vốn dĩ cho rằng mình sẽ luôn ở một mình, lại không ngờ rằng Liễu Nguyên cũng sẽ được điều động đến Luân Đài.

Người này thật sự rất tham ăn, cho dù được điêu động đến Luân Đài thì vẫn nhớ đến đồ ăn nàng ấy làm. Diệp Đệ hiện tại đã có tiền lương hàng tháng, tuy không nhiều bằng tỷ tỷ Chu gia cho, nhưng thật sự không thiếu tiền Nhưng Diệp Đệ có một mơ ước, muốn mở một tửu lâu lớn giống như Ngọc Mãn Lâu, cũng không xem nhẹ bất cứ con đường kiếm tiền nào. Cho nên Liễu Nguyên nhắc lại chuyện xưa, nàng ấy lại nổi càn lên làm chuyện nấu ăn cho Liễu Nguyên để lấy tiên.

Quy tắc ở Luân Đài nhiều hơn so với trấn Đông Hương, nữ tử không được tự do ra vào như ở trấn Đông Hương. Tuy rằng chỉ đưa đồ ăn đến cho Liễu Nguyên vẫn không tránh khỏi bị người khác trêu chọc. Diệp Đệ một lân vô tình nghe thấy có người gọi nàng ấy là "Vợ nhỏ của Liễu gia”, suýt chút nữa làm đổ đồ ăn tại chỗ.

Nếu như không phải Liễu Nguyên tới đuổi những người kia đi, Diệp Đệ có thể phải tìm một vết nứt trên mặt đất để chui vào ngay tại chỗ.

"Đừng để trong lòng" Liễu Nguyên nhìn tiểu cô nương mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ đang tức giận, trong đáy mắt chợt hiện lên ánh sáng âm u và ý cười: "Bọn họ chỉ là nhàn rỗi không có việc gì làm, miệng lưỡi đùa nghịch mà thôi. Ngũ muội muội nàng đừng để ý đến bọn họ."

Lúc nói, đôi mắt hoa đào trong suốt như nước của Liễu Nguyên dường như giống như ánh trăng dính lại, quấn trên người nàng ấy. "Ai là ngũ muội muội của ngươi hả?" Diệp De vừa xấu hổ vừa tức giận, không dám nhìn hắn ta nên hung hăng giơ chân giãm một cước lên hắn ta: "Lấy đồ đi."

Vứt lại câu này rồi tức giận bỏ đi.

Liễu Nguyên nhìn chằm chằm theo bóng lưng bước xa dần của nàng ấy, nhếch khóe miệng kêu một tiếng chao ơi thật lớn, lam bẩm càu nhàu nói nàng ấy là sói mắt trắng, lại đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy. Diệp Đệ tức đến mức mặt đỏ hơn nữa, ai cầu hắn ta cứu mạng chứ! Thật không biết xấu hổi

Không lâu sau khi giao đồ ăn cho Liễu Nguyên, thì hắn ta biến mất một cách khó hiểu. Mặc dù Diệp Đệ không nhạy bén như Diệp Gia hiểu rõ họ đang làm gì. Nhưng cũng biết những quân binh này, chiến đấu và làm việc là chuyện bình thường như cơm bữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...