🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 82: Chương 82

Trong lòng bà ấy không khỏi thắc mắc, đêm qua hai người bọn họ ngủ chung một phòng, sao lại không có dấu vết gì cả?

Cuối cùng thì Dư thị cũng là một người lịch sự. Nếu có gì lo lắng cũng chỉ lẩm bẩm trong lòng, sẽ không hỏi trước mặt Diệp Gia. Bà ấy đứng bên nồi quan sát một lúc lâu, suy nghĩ, rồi lại đi ra ngoài tìm nhi tử. Dư thị tìm một vòng trong phòng ngoài phòng, cuối cùng thấy nhi tử đang khom lưng rửa mặt bên cạnh giếng. Không biết chuyện gì đã xảy ra vào sáng sớm, nhi tử đổ đầu mồ hôi, tóc cũng ướt.

Lúc này nắng sớm chiếu lên trên lưng hắn, vóc người đó, hình thể đó... Không giống như là không làm việc mà.

Dù sao bà ấy cũng ngại, trong lòng không được tự nhiên cũng chỉ dậm chân lại quay vào bếp.

Lấy khăn lau mặt xuống, Chu Cảnh Sâm liếc nhìn bóng lưng phẫn nộ của mẹ, ánh mắt có chút d.a.o động, ảm đạm. Sau khi đổ nước và mang chậu vào nhà, hắn lại vào trong và thay quần áo.

Khi vào bếp, mấy nữ tử trong nhà đều đang ăn.

Một mùi thơm lan tỏa, ba nữ tử lớn nhỏ mỗi người có một chiếc bánh, ngồi ở bếp ăn. Khói lửa trong bếp bao phủ ba người, có một mùi dễ chịu không thể giải thích được. Thành thật mà nói, bánh trứng gà rau hẹ có vị rất ngon. Sợi mì chân một nửa làm cho lớp vỏ có màu nâu vàng ở cả hai mặt. Bột có dầu, nhân được gói kỹ, chiên kỹ mà vẫn còn nước súp. Cắn một miếng, nóng đến mức mọi người không nỡ nhổ ra.

"Nương, bánh trứng gà rau hẹ này hương vị được không?" Diệp Gia vừa ăn vừa hỏi.

Dư thị bây giờ cũng không có thói quen im lặng khi ăn, liên tục gật đầu: "Ngon hơn bánh củ cải nhiều."

Dư thị vốn có một dạ dày chim nhỏ, thông thường một chiếc bánh có thể no một nữa. Nhưng hôm nay, chiếc bánh này đặc biệt hợp khẩu vị của bà ấy, hương vị tươi ngon gây nghiện cho mọi người. Thậm chí bà ấy ăn hai cái vẫn chê không đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-chinh-that-danh-da-cua-phan-dien/chuong-82.html.]

Tiểu hài nhi bên cạnh ăn một cái vào bụng vẫn còn nhìn chằm chằm Diệp Gia, bị Diệp Gia ngăn lại: "Con nít chỉ có thể ăn một cái."

Nhuy Tả Nhi giơ cái bụng nhỏ của mình lên muốn nói rằng mình đã trưởng thành, nhưng Diệp Gia lạnh lùng từ chối. Cảm nhận được có người, Diệp Gia ngẩng đầu nhìn Chu Cảnh Sâm đang đứng ở cửa. Can một miếng bánh, thuận miệng hỏi một câu: "Tướng công, lại ăn thử không?”

Chu Cảnh Sâm: "..."... Tất nhiên là ăn.

Bánh trứng gà rau hẹ nhận được nhiều lời khen. Chu Cảnh Sâm không có đam mê ăn nhiều cũng ăn bốn cái. Bốn cái bánh lớn như cái bát, hắn ăn bốn cái. Sau khi ăn xong, hắn cũng không quên dùng khăn lau miệng chậm rãi, hỏi Diệp Gia dự định bán bao nhiêu tiền một cái.

"Ít nhất phải mười văn tiền một cái." Dư thị thật sự cảm thấy ngon: "Bánh củ cải cũng đã sáu văn, thứ này chắc chắn phải đắt hơn chút."

Bánh trứng gà rau hẹ được coi là đồ ăn mới mẻ, chúng hiếm khi được bán trên thị trường. Thứ hai, nàng cho trứng vào chiếc bánh này, còn thêm dầu mì cũng dùng loại tốt, tất nhiên phải bán đắt hơn. Nhưng xét về khả năng chỉ tiêu của người dân Lý Bắc trấn, quá đắt không thể mở ra nguồn tiêu thụ: "Mười văn có vẻ hơi đắt. Trên trấn có bao nhiêu người có thể bỏ ra mười văn tiền để ăn một cái bánh?"

Kích thước chiếc bánh của Diệp Gia tính theo khẩu phần ăn không đủ no nên bán với giá mười văn tiền sợ hơi nhiều.

"Trước tiên quyết định bảy văn tiền một cái. Rau hẹ là nhà mình trồng, chi phí trứng gà bột mì cũng không mắc." Nghĩ như vậy, Diệp Gia bỗng nhiên vỗ vỗ cánh tay Chu Cảnh sâm rất thành khẩn nói: "Tướng công, mảnh đất trồng rau hẹ ở sân sau của ta chàng phải chăm sóc tốt. Việc buôn bán trong nhà từ nay về sau có kiếm tiên được không coi như nhờ cả vào chàng.

Chu Cảnh Sâm: "..."

Nói bán là bán, rau hẹ vừa mọc, đã có thể làm được việc buôn bán này.

Rau hẹ xử lý dễ hơn củ cải nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...