🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 783: Chương 783

Nàng chẳng biết vì sao lại cảm động, xoa đầu cậu: "... Con thật sự bằng lòng rời khỏi nhà, cam đoan sau này sẽ không hối hận?”

Tôn Tuấn đứng thẳng người lên mới cao đến n.g.ự.c Diệp Gia, đôi mắt sâu thắm không giống trẻ con: "Không hối hận."

Diệp Gia nhìn cậu một lúc lâu rồi bỗng cười rộ lên. Nàng nhìn cậu bé mang đầy quyết tâm trước mặt, nói thật lúc đầu nàng cũng hơi do dự. Dù ông Tôn không muốn để Tôn Tuấn đi, nhưng biểu hiện của đứa nhỏ trong khoảng thời gian này khiến Diệp Gia rất khó trơ mắt nhìn cậu bị mai một đi. Không phải cảm thấy ở Bắc Đình sẽ không tiến thân được, chỉ là thế giới bên ngoài có nhiều cơ hội hơn.

Đôi khi con người cần cơ hội để trở thành tài, ngọc thô cần được chạm khắc, nhân tài cũng thế. Dừng một lát, Diệp Gia không kiềm được hỏi cậu bé: "Con đến sân nhà ta lúc nào? Sáng sớm mở cửa đã thấy con, đừng nói là chạy tới hồi đêm qua nhé?"

Đứa bé khut khit mũi, nghiêm túc nói: "Hồi nương nương, nửa đêm nhân lúc ông nội ngủ, con lẻn ra ngoài."

Cậu thử nắm lấy tay áo Diệp Gia: "Nương nương, người sẽ dẫn con đi cùng đúng không?"

Nếu cậu đã có quyết tâm này, Diệp Gia đương nhiên rất vui: "Để lại thư cho ông nội con đi, lân này xem như ta làm ác."

Mắt Tôn Tuấn nháy mắt sáng lên, vui mừng gật đầu....

Đồ đạc của Diệp Giai kỳ thật đã chất lên xe từ tối hôm qua, bây giờ toàn là đồ của người khác.

Dư thị cũng dậy sớm, sáng sớm đầu xuân rất lạnh. Bà ấy đang đứng ở cửa lớn, nhìn mấy chiếc tủ đang được chất lên xe. Tuy chưa ở được bao lâu nhưng vẫn không đành rời khỏi cái sân này: "... Gia Nương à, chúng ta phải mang mọi thứ trong nhà đi. Không chừng tương lai khi thế cục ở Đại Yến ổn định lại, chúng ta còn sẽ quay lại Bắc Đình."

Khí hậu Bắc Đình tuy nói khắc nghiệt lạnh lẽo, nhưng trời cao đất rộng, tự do tự tại. Khi đã quen sống ở nơi này rồi thì khi dọn đi đúng là rất tiếc nuối.

"Muốn về là về được thôi." Diệp Giai cười nói: "Chỉ sợ lúc đó không có cơ hội."

Hai người đang nói chuyện, A Cửu ôm đứa nhỏ cùng Diệp Tứ muội ra khỏi sân.

Nếu họ rời đi, Diệp Tứ muội đương nhiên cũng đi theo.

A Cửu bây giờ là mệnh quan triều đình, có phủ đệ và gia nghiệp chính nhất phẩm võ tướng ở Yến Kinh. Phủ đệ Chu Cảnh Sâm ban thưởng có năm cửa vào năm cửa ra. Phủ đệ to như vậy giờ vẫn trống không, chỉ chờ Diệp tứ muội sang sửa soạn. Tứ muội vì chuyện này mà vui mừng rất lâu, ngày nào cũng cười nói. Chuyến này về Yến Kinh, nàng ấy là người duy nhất thật sự hào hứng. "Tỷ tỷ, chỗ cha mẹ tỷ giải quyết thế nào?"

Trước khi lên xe ngựa, nàng ấy mới nhớ tới chuyện này. Thật ra không phải là gần đây mới nhớ đến, cha mẹ ruột đã sinh ra và nuôi dưỡng nàng ấy dù có tồi tệ đến đâu thì nàng vẫn không đành lòng. Ban đầu nàng ấy đã muốn hỏi, nhưng thấy Diệp Gia bận rộn nhiều việc nên nàng không dám quấy rầy.

Diệp Gia nghe vậy thì không có phản ứng gì, nàng chẳng có tí tình nghĩa nào với phu thê Diệp gia cả.

Ngẫm nghĩ một lúc, nàng nói: "Đại ca sẽ trấn thủ Bắc Đình, Thanh Hà cũng ở đó, cha mẹ đương nhiên dựa vào đại ca Thanh Hà"... Cũng đúng, có con trai ruột rồi, lão phu thế Diệp gia sao mà nhớ nổi con gái.

Hai tỷ muội im lặng một cách kỳ lạ, Diệp Tứ muội thở dài. Bảo hai bà v.ú ôm Tiểu Thất Tiểu Bát lên xe ngựa, cuối cùng nhìn thoáng qua đại viện Chu gia. Sau khi thành hôn với A Cửu, nàng ấy sống ở Chu gia lâu hơn cả. Tiểu Thất Tiểu Bát tuổi còn nhỏ, còn không biết ly biệt là gì. Cảm thấy mới lạ nên ghé vào cửa sổ kêu gọi í ới.

Diệp Gia không quan tâm người Diệp gia, ngược lại lo cho Diệp Ngũ muội lẻ loi một mình bên ngoài. Kể từ cái lần nháo hôn kia, Diệp Ngũ muội biến mất tăm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...