🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 750: Chương 750

Bí mật của cung điện, chỉ có hoàng đế mới biết mật đạo, kiếp trước Chu Cảnh Sâm là nhiếp chính vương nên đương nhiên biết. Đường hầm chỉ có thể kết nối vào bên trong thành chứ không thể dẫn ra bên ngoài. Cho dù Chu Diệp có trốn khỏi cung điện khi nào thì lúc này hắn ta vẫn sẽ ở trong kinh thành.

Ngay khi Chu Cảnh Sâm cho người lục soát từng nhà, Diệp Gia đã hứng chịu cuộc tấn công đầu tiên ở trấn Diệp, cách xa Bắc Đình.

Hành động đốt kho thóc khiến người Ô Hoàn phẫn nộ. Người Ô Hoàn bao vây sân nơi Diệp Gia ở qua đêm.

Diệp Gia bị đánh thức bởi tiếng kiếm và tiếng đao thương chạm nhau trong giấc ngủ, tiếng kiếm như ở trong tai nàng. Tiểu Lê và Hoàn Bội đã rút vũ khí ra và canh giữ các cửa ra vào và cửa sổ. Trình Phong cũng không biết lúc nào xuất hiện trong phòng Diệp Gia, cậu ta cởi y phục treo lên bình phong, che kín toàn bộ Diệp Gia, thấp giọng lẩm bẩm "Đắc tội rồi", sau đó ôm nàng vào lòng, đi về phía trước rút lui.

Lúc này, đầu óc Diệp Gia cực kỳ minh mẫn, phản ứng rất nhanh: "Chờ một chút, Tiểu Lê, dẫn người thu thập tất cả bản vẽ, tài liệu, thư từ trong thư phòng rồi mang đi. Nếu không thể mang chúng đi thì đốt nó đi."

Tiểu Lê và Hoàn Bội biết tầm quan trọng của các bản vẽ và tài liệu nghiên cứu, liếc nhìn Trình Phong đại nghịch bất đạo và nhanh chóng đi làm việc, khuôn mặt ủ rũ. Nàng ta dẫn mọi người nhanh chóng cất đi tất cả các bản vẽ và tài liệu trong thư phòng, đánh thức tất cả những người thợ thủ công quan trọng rồi giấu tất cả trong thông đạo dưới sân nhỏ. Diệp Gia nép vào trong n.g.ự.c Trình Phong, cầm bản vẽ chỉ đạo đám người đi theo đường hầm ra khỏi sân, rời khỏi sân qua đêm.

Ra khỏi sân, Diệp Gia được cõng lên ngựa. Sau một hồi huýt sáo, lao nhanh ra như một mũi tên tuột khỏi dây. Nàng giật mình nhưng người phía sau đã ôm nàng thật chặt khiến nàng phải nuốt lại câu cảm thán vừa chạm đến môi.

Khi người Ô Hoàn vượt qua lính canh, tiến vào sân và đá tung cánh cửa nhà Diệp Gia, tòa nhà đã trống rỗng.

Bầu trời tối sầm, dưới bầu trời đây sao, một nhóm người đang cưỡi ngựa phi nước đại. Diệp Gia bị Trình Phong ôm vào lòng, m.ô.n.g cũng tê dại không thèm quay đầu lại. Trình Phong giật mạnh dây cương, đôi mắt như đại bàng bay lượn trên bầu trời, không bị ảnh hưởng bởi bóng tối, cậu ta cưỡi ngựa băng qua những ngọn đồi, hướng ve nơi vô định. Phía sau hai người một ngựa, Tiểu Lê Hoàn Bội và thợ thủ công đang đuổi theo, dân dần để lại tiếng kiếm phía sau.

Không biết đã chạy bao lâu, nhưng đêm nay dường như dài vô cùng. Cuối cùng, khi Diệp Gia cảm thấy xương cốt mình sắp nát ra, Trình Phong mới kéo dây cương, ghìm ngựa lại.

Lúc này, trước mặt là một khung cảnh khác, đồng cỏ vô tận và những đỉnh núi mờ ảo. Đây là nơi đồng ruộng hoang vu, Trình Phong ôm Diệp Gia xuống ngựa. Sau đó cậu ta bảo nàng ngồi đó đợi cậu ta một lát, đi tới đi lui hai lân. Cậu ta lấy ba bó cỏ khô hoặc củi ném xuống đất, rồi dùng củi thổi vào đống lửa. Đêm khuya ở Bắc Đình lạnh hơn ban ngày rất nhiều, Diệp Gia chỉ mặc một bộ y phục, sắc mặt bất giác tái xanh khi phi nước đại.

Phải nói rằng sau khi đốt lửa lên, chân tay nàng ấm lên và cơ thể dễ chịu hơn rất nhiều.

"Sao ngươi lại xuất hiện trong phòng ta?" Nhiệt độ trở lại, đầu óc Diệp Gia dân dần bình tĩnh trở lại. Sau khi trái tim đập thình thịch bình tĩnh lại, Diệp Gia hít một hơi thật sâu, mở mắt nhìn Trình Phong đang ngồi bên cạnh.

"Tai của ta nhạy cảm hơn, vì ta đã ra ngoài hộ tống quanh năm nên tương đối tỉnh ngủ. Ta có thể nghe rõ những chuyển động kỳ lạ cách đó một dặm. Trình Phong kiếm được một con thỏ từ đâu đó, dùng d.a.o găm đập nó ba, hai lần, lột da con thỏ. Cậu ta lấy nội tạng của con thỏ ra rất gọn gàng, sau đó lấy một bó que, chọc vào đặt cạnh đống lửa rồi nướng: "Nghe thấy tiếng ngựa, ta đến sân nhà ngươi đứng canh ở ngoài."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...