🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 748: Chương 748

Nói xong chỉ vào Lâm Trạch Vũ, oán hận tranh cãi: "Be hạ, người này nhất định là ngoại địch phái tới g.i.ế.c ngài! Hắn là nam nhân, ta chính tay đụng vào. Hắn là nam nhân. Người này tâm tính xấu xa, cải trang thành nữ nhân để vào cung, không thể nói hắn không có mục đích!"

"Tỷ tỷ, ta gọi ngươi là tỷ tỷ, ta coi trọng ngươi." Lâm Trạch Vũ biết nàng ta sẽ không dễ dàng tiếp nhận vận mệnh như vậy, cười lạnh nói: "Ngươi đúng là một con sói mắt trắng tàn nhẫn, phụ thân ta đã nuôi ngươi nhiều năm như vậy, ngươi cũng không quan tâm đến ơn nuôi dưỡng. Mở miệng g.i.ế.c gia đình ta. Chuyện năm đó phụ mẫu ta đã làm sai, ta chấp nhận rằng toàn gia bị phản bội. Nhưng ngươi đã giả mạo ta nhiêu năm như vậy, ta sẽ trả lại cho ngươi một cuộc sống tốt đẹp mà ngươi đáng được hưởng. Hiện tại, không chớp mắt, ngươi lại đổi trắng thay đen nói ngươi tên là Tiểu Vũ? Ngươi thật sự không biết xấu hổi"

Đương nhiên Cố Minh Nguyệt không chịu nhận lại cậu ta, hai người nhìn qua lại. Ánh mắt Chu Diệp nhìn qua nhìn lại giữa hai người, không biết nên tin ai.

Lâm Trạch Vũ thấy Cố Minh Nguyệt không thấy quan tài không đổ lệ, định cầm cự cho đến cuối cùng. Cậu ta tặc lưỡi nói: "Diệp Tử ca ca, ta đã từng lấy một mặt dây chuyền bằng ngọc từ tay ngươi. Lúc đó ta còn trẻ và không biết tâm quan trọng của nó, nhưng bây giờ nghĩ lại, ta mới nhận ra rằng đó là sai rồi. Lấy mà không hỏi là ăn trộm. Ta không hiểu chuyện. Ngọc bội đó ta muốn trả lại cho ngươi, nhưng khi ta chín tuổi ta đã đánh mất nó..."

Ngọc bội đó là do Lâm Trạch Vũ lấy đi khỏi Chu Diệp, không phải Chu Diệp đưa. Chuyện này chỉ có Chu Diệp và Tiểu Vũ biết mà thôi.

Về vấn đề này, Chu Diệp lập tức biết người trước mặt không hề nói dối. Hắn ta đột nhiên trừng mắt nhìn Cố Minh Nguyệt. Cố Minh Nguyệt giật mình, theo bản năng lùi lại. Chu Diệp ánh mắt nhất thời trâm xuống: "Cố Minh Nguyệt, ngươi lại dám gạt ta!"

Sáu năm trước, Chu Diệp bị Cố Minh Nguyệt gọi một tiếng Diệp tử ca ca. Và vì một khối ngọc bội, hắn ta tin rằng nàng ta chính là Tiểu Vũ đã làm bạn với hắn ta khi hắn ta còn nhỏ. Sau khi nghe về trải nghiệm cuộc sống rắc rối của Cố Minh Nguyệt, hắn ta bắt đầu ưu ái và bao dung nàng ta vô đối. Luôn yêu thương và giúp nàng ta đối phó với những kẻ bắt nạt nàng ta. Tiên đề của tất cả những điều này là trước hết Cố Minh Nguyệt là người bạn thân duy nhất của hắn ta, sau đó nàng ta mới có thể trở thành nữ tử hắn ta yêu sâu sắc.

Hóa ra tất cả đều là giả! "Tiểu Vũ" này không phải là "Tiểu Vũ", Cố Minh Nguyệt coi hắn ta như một con khỉ!

"Ngươi thật to gan..."

Sự thật đã chứng minh Cố Minh Nguyệt đã đúng khi nói vê Chu Diệp. Sau khi nhận ra mình bị lừa, Chu Diệp rút kiếm từ bên hông ra, đi ve phía Cố Minh Nguyệt. Dưới ánh trăng, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Cố Minh Nguyệt vẫn muốn ngụy biện, nhưng nàng ta không có lý do gì cả. Lúc này thật sự nàng ta đã khóc, nàng ta tưởng mình sẽ bị lộ, nhưng nàng ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị lộ trong tình huống này. Nước mắt nàng ta từng giọt rơi xuống, quỳ xuống đất, đập đầu cầu xin sự thương xót.

"Xin bệ hạ bỏ qua cho nô tỳ, bỏ qua cho nô tỳ."

Đầu óc nàng ta quay cuồng nhanh chóng, bắt đầu nhắc đến hai đứa con của mình: "Be hạ, nô tỳ biết mình sai, thật sự biết mình sai, cho dù nô tỳ không phải Tiểu Vũ, nhưng nô tỳ cũng ở bên bệ hạ đã sáu năm phải không? Nô tỳ đã sinh cho bệ hạ hai đứa con, đứa út còn đang trong nôi, vất vả không có công lao cũng có khổ lao, bệ hạ, bệ hạ thật có thể chịu nổi nỗi lòng của những đứa con mất mẫu hậu sao... Cầu xin bệ hạ tha mạng..."

Một tia sáng lạnh lẽo, một đao của Chu Diệp đ.â.m vào cổ tay Cố Minh Nguyệt. Cố Minh Nguyệt hét lên một tiếng chói tai, nước mắt và nước mũi lập tức tuôn ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...