🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 746: Chương 746

Cố Minh Nguyệt đang trằn trọc không lấy được đầu Chu Diệp. Không tìm được cơ hội, Cố Minh Nguyệt lo lắng thương vụ sẽ thất bại.

Khi nghe thấy tiếng gõ cửa nặng nề, nàng ta giật mình đứng dậy khỏi giường.

Những bóng người trên cửa sổ bình phong lướt qua nhanh chóng, cung điện sáng rực rỡ, những bước chân lộn xộn chạy tới chạy lui trong hành lang, cung điện và bên ngoài đã trở thành một mớ hỗn độn. Cung nhân vội vàng mở cửa bước vào. Chu Diệp bước nhanh xông vào cung Vị Ương. Y phục của hắn ta bừa bộn và chân không mang giày. Hắn ta lao tới, nắm lấy cánh tay Cố Minh Nguyệt, kéo nàng ta ra khỏi cửa.

Cố Minh Nguyệt nhìn bầu trời rực lửa ở phía xa và kinh ngạc nhìn Chu Diệp.

Chu Diệp vội vàng, không còn quan tâm đến tôn nghiêm của hoàng đế nữa, nói rất nhanh: "Chu Cảnh Sâm dẫn quân tiến vào, cổng thành đã mất, chúng ta hãy đi ra theo đường hâm trước, đợi tan trận rồi quay lại."

Cố Minh Nguyệt bị hắn ta lôi ra khỏi cung Vị Ương mà không nói một lời. Đầu nàng ta quấn một chiếc khăn choàng lụa màu xanh lá cây, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sau đầu Chu Diệp với vẻ mặt thâm trâm.

Hai người phi nước đại suốt chặng đường, đi qua cổng ngoài của Cung Vị Ương, băng qua ngự hoa viên, đến một cung điện hiếm có người đến.

Cố Minh Nguyệt đi theo Chu Diệp, một tay chậm rãi đưa vào trong ngực, lấy ra một con d.a.o găm màu đen. Chu Diệp chạy nhanh thở hổn hển, mặc kệ Cố Minh Nguyệt im lặng, Chu Diệp nhìn chung quanh, dò dẫm trong sân. Không biết đang tìm kiếm điều gì, càng tìm kiếm càng hoảng sợ. Cùng lúc đó, Cố Minh Nguyệt đi phía sau chậm rãi rút ra d.a.o găm. Nàng ta nheo mắt lại và bước lại gân Chu Diệp. Chu Diệp vẫn chưa quay đầu lại đột nhiên dừng lại, Cố Minh Nguyệt đang cầm d.a.o găm cứng người, lập tức thu tay lại.

Hai người ngẩng đầu lên và nhìn thấy một nữ nhân cao gầy mặc trang phục cung đình đang đứng ngay trước mặt họ.

Nữ nhân này rất cao và mặc bộ cung trang đầy bụi bặm. Ngoại hình của nàng ta không đẹp nhưng có một đôi mắt hạnh nhân ấm áp. Ánh trăng từ giữa không trung rơi xuống vai nữ tử, khiến cho việc nhìn rõ khuôn mặt nàng ta dưới ánh sáng trở nên khó khăn. Khi người nọ từ từ đến gần, khuôn mặt nữ tử dần hiện rõ dưới ánh trăng mờ ảo. Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt của nữ tử, sắc mặt Cố Minh Nguyệt thay đổi mạnh mẽ.

Chu Diệp lớn tiếng hét lên: "Ngươi là ai

Nữ nhân không trả lời mà nhìn ve phía sau hắn ta.

Chu Diệp cau mày quay đầu lại...

Chu Diệp sửng sốt khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Cố Minh Nguyệt. Hắn ta còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, nữ tử chậm rãi nhếch môi lên, một giọng nam nữ không thể phân biệt được đột nhiên vang lên trong đêm tối. Một cơn gió đêm thổi qua, giọng nói có chút thanh tao. Nàng ta nheo mắt, đi đến cách Cố Minh Nguyệt ba bước: "Tỷ tỷ, sau khi giả làm ta bao lâu, mấy năm nay tỷ có vẻ sống rất tốt?"

Chỉ một lời này, Cố Minh Nguyệt đã làm rơi con d.a.o rơi leng keng xuống đất.

Mọi thứ đột nhiên trở nên im lặng.

Cách đó không xa tiếng động lớn vẫn tiếp tục, mơ hồ nghe thấy tiếng chạy trốn ngoài sân. Chu Diệp chậm rãi đứng thẳng lên, nhìn hai người. Dưới ánh trăng, nữ tử cao gầy cao hơn Cố Minh Nguyệt nửa cái đầu. Cố Minh Nguyệt nhanh chóng lùi lại hai bước, con d.a.o găm rơi xuống đất phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Chu Diệp đột nhiên nheo mắt lại, nhìn con d.a.o găm, sau đó ngước mắt nhìn Cố Minh Nguyệt.

Hắn ta không ngốc, lập tức nhận ra nếu lúc nãy nữ tử này không nói gì, có thể con d.a.o găm đã đ.â.m vào lưng hắn ta.

"Cố Minh Nguyệt!" Sắc mặt Chu Diệp trong nháy mắt tái nhợt, kinh ngạc nhìn Cố Minh Nguyệt.

Cố Minh Nguyệt chỉ liếc nhanh về phía hắn ta, đôi mắt đẫm lệ khi nhìn nữ tử cao gầy. Tim nàng ta đập mạnh như trống. Nhưng Cố Minh Nguyệt biết, lúc này nàng ta tuyệt đối không thể thừa nhận biết người trước mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...