🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 740: Chương 740

Nàng biết rất nhiều về vũ khí như dao, súng, gậy gộc và vũ khí nóng nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Ở thời đại này không thể sản xuất được những thứ đó, chiếm ưu thế nhất trên chiến trường vẫn là cung thủ, chiến đấu tâm xa có thể đảm bảo về mặt nhân lực và đem lại sức chiến đấu hiệu quả hơn...

Sau nhiều lần cân nhắc suy nghĩ, nàng chỉ có thể thực hiện những thay đổi phù hợp với thời đại dựa trên trình độ kỹ thuật hiện có. Nàng không hiểu về thép và các kỹ thuật rèn bởi vậy nàng chỉ có thể cải thiện độ sắc bén dựa trên hình thức và cách thức sử dụng chúng. Ngay lúc này, Diệp Gia cảm thấy may mắn vì đã có một thời gian dài học tập cũng như sở thích về nghiên cứu kiến trúc cổ, nàng cũng có một chút kiến thức về vũ khí cổ xưa.

Xét về khoảng cách tấn công, chiến đấu tâm xa tất nhiên vẫn là chiến đấu tay đôi. Vào thời cổ đại, chưa có vũ khí nóng cho nên chiến đấu tâm xa sẽ dùng cung và nỏ. Nhưng việc sử dụng thành thạo cung tên không phải chuyện một sớm một chiều. Trước tiên việc b.ắ.n cung đòi hỏi phải luyện tập nhiều để đảm bảo độ chính xác. Thứ hai, cung tên xuất xứ phía bắc khác với cung tên của nam, cung phía bắc được làm bằng gỗ cứng cho nên người có cánh tay nhỏ đến việc lên dây cung còn không thể chứ đừng nói đến chuyện b.ắ.n xa.

Nỏ thì dễ dùng hơn, đặc biệt là nỏ nhỏ vì nó sử dụng độ đàn hồi để giảm bớt những hạn chế vê sức mạnh.

Nàng đã đọc qua một chút về việc chế tạo s.ú.n.g cổ cũng như chế tạo mũi tên và nỏ nhỏ. Hiện tại, tuy không thể thay đổi được độ sắc bén của vũ khí, nhưng nếu xét ở góc độ hóa học thì có thể sẽ có bước đột phá. Mặc dù sử dụng độc có hơi hèn hạ nhưng vào thời điểm quan trọng thì bắt buộc phải tàn nhẫn.

"Ngươi có biết ở đâu có đại phu chuyên về độc dược không?" Diệp Gia đột nhiên đứng lên khiến cho người trong phòng đều giật mình.

Nói đến đây, Diệp Gia đã ở trong thư phòng được ba ngày kể từ khi đám người Ô Hoàn bất ngờ tấn công. Quay trở lại phòng khách, nàng không thể ngủ được.

Trình Phong đã quanh quẩn trước mặt Diệp Gia cả ngày kể từ khi cậu ta được nàng triệu tập lân trước. Đặc biệt vào lúc này cậu ta lại không có tâm tư gì khác cho nên Diệp Gia cũng không đuổi cậu ta đi. Người này cũng là một người có sức chiến đấu tuyệt vời, nghe Diệp Thanh Hà nói giá trị vũ lực của cậu ta không hề thấp, phải nói là rất mạnh. Ánh mắt Trình Phong nhìn về phía Diệp Gia trong vô thức và ánh nhìn mãnh liệt tới mức Hứa Nhược đang đứng phía sau Diệp Gia phải cau mày: "Phu nhân, người định tẩm độc vũ khí sao?"

Những lời này vừa nói ra, Diệp Gia ngay lập tức nhìn Hứa Nhược với ánh mắt sắc bén: "Tại sao lại không? Tử tế với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình. Lúc cần thiết, sử dụng bất cứ thủ đoạn nào đều thích hợp."

Ánh mắt của nàng khiến Trình Phong giật mình, cậu ta ngừng lại một chút rồi cười nói: "Xin phu nhân bớt giận, nếu ngài muốn tẩm độc vào vũ khí, nhà họ Trình ta lại có đôi tay khéo léo."

"Ngươi nghiêm túc?"

"Nghiêm túc!" Vẻ mặt Trình Phong trở nên nồng nhiệt, lần này cậu ta cười một nụ cười ngang tàng như ngọn lửa đang hừng huc cháy."Chúng ta không chỉ có chuyên gia giải độc mà còn có cả thảo dược dự trữ." Chỉ có điều là trấn Lý Bắc cách nơi này rất xa, đi đi vê vê không ngủ không nghỉ thì phải mất 6 ngày 6 đêm."

Sáu ngày thì sáu ngày."

Diệp Gia không cho rằng đám Ô Hoàn chỉ tấn công lần này. Một khi chúng nhận thấy quân Bắc Đình dễ bị đánh bại, chúng chắc chắn sẽ trở nên tham vọng hơn: "Hãy lên đường càng sớm càng tốt."

Trình Phong liếc nhìn Diệp Gia, người đã nhanh chóng đi tới bàn làm việc. Ở bên cạnh, Tiểu Lê đang mài mực cho nàng, Diệp Gia trải ra một tờ giấy trắng sau đó cúi xuống bắt đầu vẽ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...