🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 726: Chương 726

Rất nhiều ngành công nghiệp dưới trướng nàng đang chờ nàng chủ trì, quan trọng nhất là Tiểu Thuật Bạch vừa mới ra đời. Nàng phải quay lại với các con của mình. Nàng cần một người biết cách làm điều đó cho nàng.

"Triệu đại nhân, ngài có hiểu không?" Diệp Gia nhấp một ngụm trà, làm ẩm môi, đột nhiên nói.

Triệu Vĩ Thanh giật mình tỉnh lại, lập tức gật đầu: "Kính thưa chủ nhân, ta hiểu, ta hiểu."

"Nếu nhìn vào nó, ngươi nghĩ các rãnh, rãnh vận chuyển, hệ thống thoát nước, v. v. nên được đặt ở đâu?"

Mồ hôi lạnh trượt xuống cằm Triệu Vĩ Thanh, đồng tử hắn ta bắt đầu rung động. Hắn ta cẩn thận nhìn chằm chằm vào bức tranh do Diệp Gia vẽ, hồi lâu sau mới chỉ vào một địa điểm nói: "Nơi này rậm rạp gai góc, địa thế ẩn giấu, cách xa tháp canh, đặt ở đây có thể có tác dụng ngăn chặn lớn nhất. Nếu muốn thoát nước, hãy đi dọc theo mép nước và đi theo hướng hạ lưu của dòng nước, điều này có thể ngăn chặn nước thải gây ô nhiễm nguồn nước..."

Hắn ta run rẩy nói, Diệp Gia lại nheo mắt lại: "Triệu đại nhân cũng hiểu, thế thì tại sao lại bối rối như vậy?"

Vừa nói xong một câu này, Triệu Vĩ Thanh lập tức quỳ phịch xuống, liên tục cúi lạy: "Chủ tử nương nương, ta là kẻ tiểu nhân có mắt mà không thấy Thái Sơn, cả gan dám mạo phạm chủ tử nương nương, tội đáng muôn chết. Cầu xin chủ tử nương nương khoan hồng độ lượng, tha mạng cho kẻ tiểu nhân này."

Diệp Gia không lập tức cho hắn ta đứng dậy, mà chỉ nói một câu: "Chỉ có tri thức thôi là chưa đủ nếu không biết cách sử dụng nó, Triệu đại nhân vẫn cần phải làm một số việc thực tế"

"Được rồi, ngươi lui xuống đi." Chu Cảnh Sâm chạy vào một cách vội vàng, hắn vẫn còn có việc khác. Bây giờ đã có quyết định sẽ sử dụng bản vẽ thiết kế nào, phần còn lại đã có thể được thực hiện từng bước một.

Triệu Vĩ Thanh trốn thoát được một kiếp nạn, hắn ta chạy ra ngoài với bộ dạng vội vàng, gấp gáp.

Ngay sau khi người rời đi, Chu Cảnh Sâm thuận thế mà kéo Diệp Gia vào trong phòng rồi để nàng ngồi xuống. Diệp Gia có hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn như vậy, nàng chớp chớp đôi mắt to tròn mà nhìn hắn. Có vẻ như Chu Cảnh Sâm hơi xấu hổ, khó nói nên lời, hàng lông mi như lông quạ rũ xuống làm che khuất mất đôi mắt. Dường như hắn đang trầm tư suy nghĩ xem thử bản thân mình nên mở miệng nói chuyện như thế nào. Diệp Gia nhìn thấy bộ dạng phúc chí tâm linh* này của hắn, trong lòng nàng cũng lóe lên một suy nghĩ: "... Biểu cảm của chàng với những kẻ thiếu tiền chuyên chìa tay ra xin xỏ họ hàng, thân tộc cũng chẳng khác gì nhau."

*‡s®>:ùš£ /fúzhìxinlíng/ (Phúc chí tâm linh): phúc đến thì trong lòng cũng sáng ra, khi vận may, những điều tốt lành đến thì đầu óc con người ta cũng trở nên nhạy bén, linh hoạt, khôn ngoan hơn.

Hàng lông mi của Chu Cảnh Sâm khẽ run run, ngập ngừng một lúc, hắn mở miệng nói chuyện một cách khó khăn: "... Chìa tay ra xin xỏ họ hàng, thân tộc là cái gì?"

Diệp Gia suy nghĩ một lúc, nàng đứng dậy, đưa một chân về phía trước, phần cầm hơi hếch lên trên. Một tay chống hông, tay còn lại thì đưa ra trước mặt, lòng bàn tay ngửa ra: "Phụ thân, con hết tiên rồi, người cho con một ít tiền đi mà."

Chu Cảnh Sâm: "..."... Diệp Gia ít khi mở miệng nói chuyện, nhưng một khi nàng mở miệng nói chuyện đều là phủ để trừu tân*.

*®JRltäf /fùdĩchöuxin/ (Phủ để trừu tân): là một thành ngữ có nguồn gốc từ điển cố trong trận Chi Lăng - Xương Giang của Trung Quốc mang hàm nghĩa là rút củi dưới đáy nồi, giải quyết tận gốc, cắt đứt ngọn nguồn.

Suýt chút nữa thì Chu Cảnh Sâm đã nghẹn họng đến mức hộc m.á.u trước lời nói thẳng thắn của nàng. Một lúc lâu sau, hắn hít một hơi thật sâu, ngượng ngùng, luống cuống mà nói: "... Quả thật là có hơi thiếu tiên. Gia Nương, hiện tại số tiên tiết kiệm của nhà chúng ta còn lại bao nhiêu?"

Nàng thật sự đã đoán đúng. Diệp Gia không hề hỏi hắn muốn lấy để làm gì, nàng chỉ hỏi: "Chàng cần bao nhiêu?"

"Khoảng một trăm ngàn lượng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...