🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 679: Chương 679

Phát giác được quân bị của quân Lĩnh Nam đã không theo kịp nữa, nhân lúc bọn chúng đang bị bệnh để lấy mạng chúng. Tập trung binh lính đóng quân Quy Tử, Vu Điền, Sơ Lặc, Cao Xướng, bao vây tiêu diệt quân Lĩnh Nam theo hình thức nửa vòng vây.

Cuối tháng mười, thành công tiêu diệt sáu mươi phần trăm quân Lĩnh Nam, Hoàng Hiên Vân dẫn theo tàn binh còn lại không còn manh giáp, buộc phải quay trở ve Surabaya.

Ngày mà Chu Cảnh Sâm vội vàng trở về trấn Đông Hương đúng lúc còn kịp trận tuyết lớn ở Bắc Đình. Tay hắn câm một cái đèn con thỏ, khoác áo choàng đứng trong mưa tuyết, giống như một cây tre xanh mọc lên từ mặt đất, trên gương mặt vừa toát ra vẻ lạnh lùng vừa khó mà che đậy sự sắc bén. Tuyết lớn rơi xuống lông mày và lông mi của hắn, hắn đứng trong đình viện nhìn Diệp Gia đang bắt một đứa bé nhào tới với ánh mắt giận dữ rồi từ từ mở rộng cánh tay.

Diệp Gia sửng sốt, đứa bé mà nàng đang bắt trong tay giống như một con chuột đang thoát khỏi móng vuốt của con mèo vội vàng bỏ chạy mất bóng.

Nàng không nghĩ gì, và bất giác bước tới phía Chu Cảnh Sâm.

Chu Cảnh Sâm cũng không đành lòng để nàng bước xa như vậy, bụng của Diệp Gia đã được bảy tháng rồi. Vóc dáng vốn đã gầy của nàng khiến cho cái bụng bầu bình thường trông có vẻ lớn hơn rất nhiều. Diệp Gia mới đi một bước, Chu Cảnh Sâm đã rảo bước đi tới gân trước mặt nàng và ôm lấy người vào lòng.

Hơi ấm đã bao trùm toàn thân Diệp Gia, Chu Cảnh Sâm mở áo choàng ra, chụp lên người của Diệp Gia.

Hắn từ từ cúi người xuống áp sát gương mặt vào bên cổ của Diệp Gia, hít mùi hương hoa lê thoang thoảng ở trên người nàng. Đôi lông mi dày đặc từ từ rung chuyển, nhưng hạt băng tuyết rơi lên trên liên chấn động rơi la chã xuống. Lâu sau, hắn mới lên tiếng khẽ trách móc một câu: "... Gia nương nàng thật độc ác, mỗi lần trả lời thư đều không hề nhắc đến một chữ về tình hình của bản thân nàng."

Tim Diệp Gia đập càng nhanh, nửa năm không gặp, tướng mạo của Chu Cảnh Sâm bị năm tháng chạm trổ ngày càng hơn người. Nếu nói trước đây Chu Cảnh Sâm là quân tử nhanh nhẹn, nho nhã như ngọc. Bây giờ lại giống như truyên sinh khí vào ngọn đèn mỹ nhân có linh hồn, chỉ nhìn là có thể ăn mòn xương cốt.

"... Ta không có chuyện gì thì có thể viết được gì đây?

"Không có chuyện gì thì không thể viết được sao?" Chu Cảnh Sâm chau mày, tỏ vẻ không hài lòng.

Diệp Gia im lặng nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Chu Cảnh Sâm sâu lắng giống như có thể hút người khác vào. Gãi má, mặt có hơi nóng. Trước đây cũng không phát hiện ra ánh mắt của người này lại h*m m**n như vậy. Bao nhiêu năm rồi không ăn thịt, tại sao nhìn thấy nàng liên giống như con ch.ó nhìn thấy cục xương vậy. Đưa tay ra véo cái cằm của hắn và đẩy gương mặt đang tiến lại rất gần của hắn, Diệp Gia rất bình tĩnh, nghiêm khắc cảnh cáo hắn: "Một lần mang thai ngốc ba năm, nửa năm gần đây đầu óc của ta đã không dùng được rồi, chàng có biết không hả? Có thể nhớ viết thư cho chàng đã là nghĩ nát óc lắm rồi, chàng đừng có đòi hỏi cao quá."

Chu Cảnh Sâm: "..."

Quả nhiên Diệp Gia chính là báo ứng mà thượng thiên ban cho hắn, trả thù kiếp trước phong tình không được hóa giải của hắn.

Hắn thở một hơi dài, rồi lặng lẽ nắm lấy bàn tay toàn là tro đen của Diệp Gia: "... Được rồi được rồi, đừng bôi nữa. Chỉ có dùng xà phòng thơm mới rửa sạch tro nồi dính trên bàn tay của nàng, còn dính trên mặt của ta không chùi sạch được."

Diệp Gia không nhịn được mà cười trợn cả mắt, vừa nay dùng tay bắt thằng nhóc đào củ khoai lang ở trong chậu lửa rồi dính cả một tay toàn tro đen: "Sao chàng trở về đột ngột vậy?

"Sợ nàng quên ta rồi."

Chu Cảnh Sâm nắm lấy tay của Diệp Gia, trong lúc trời băng đất tuyết này mà tay của nàng ấm áp dễ chịu, khiến cho hắn cảm thấy yên tâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...