🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 638: Chương 638

Con vật kia vui mừng khi nghe thấy Diệp Phàm nói nên há to miệng, thế nên khối đó trong miệng nó cũng rớt xuống. "Cạch một cái rơi trúng cái ót của Chu Cảnh Sâm.

Chu Cảnh Sâm người đang ngồi ở dưới tàng cây đích: "..."

Diệp Gia mừng rỡ, lại nói tiếp, từ sau khi bọn họ bàn chuyện từ Trâm phủ về, Điểm Điểm không theo kịp. Diệp Gia mỗi lần quay ve đều phải đến nhà cũ mới có thể thấy được Điểm Điểm, sau đã lâu đều không thấy Điềm Điềm, Diệp Gia đã nghĩ đến nó tự mình chạy vê rừng. Không nghĩ đến một nơi xa như vậy, còn có thể nhìn thấy Điểm Điểm: "Sao ngươi lại tới đây! Làm sao ngươi đến được chỗ này!"

Điểm Điểm nhảy xuống từ trên cây, mắt thấy sẽ nhảy lên trên người Diệp Gia. Bị Chu Cảnh Sâm nhanh tay tránh trước mặt nàng, nó đụng vào sau lưng hắn.

Bốn cái móng vuốt của nó ở sau lưng Chu Cảnh Sâm nhẹ nhàng cào một cái, ở giữa không trung ngã nhẹ một cái rồi rơi xuống đất. Sau đó chậm rãi đi đến bên người Diệp Gia, vươn đầu lưỡi đỏ tươi đích nhẹ nhàng địa l.i.ế.m mu bàn tay Diệp Gia.

Diệp Gia nhẹ nhàng xoa đầu nó, đã lâu không thấy, Điểm Điểm đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nó vốn là lớn hơn rất nhiều so với những con sói bình thường, hiện giờ thoạt nhìn có vài phần dọa người. Long trên người nó dày dặn lại mượt, răng nanh sắc bén, móng vuốt bén nhọn như thế. Xem ra trong khoảng thời gian này con sói này sống ở bên ngoài rất tốt, chỉ là không biết được nó chạy đến đây như thế nào: "Không phải là ngươi lén chạy theo ta đến đây đấy chứ?”

Điểm Điểm cổ họng phát ra tiếng ô ô, nức nở, sau đó cũng rất thuận tiện nằm úp sấp bên chân Diệp Gia.

".. Cho dù gặp được Điểm Điểm, chén thuốc này nàng cũng phải uống." Có người không may mắn, uống nước cũng có thể nghẹn được. Chu Cảnh Sâm không may mắn, ngồi ở dưới tàng cây cũng có thể bị sói lấy đã ném trúng đầu. Diệp Gia nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn thì nhịn không được cười, nhưng thật ra cũng rất phối hợp uống hết thuốc.

Có công, bọn họ an phận thủ thường cũng đã đủ rồi.

Dương Lệ luôn tỏ vẻ sẽ không lộ chuyện Chu gia ra ngoài, lúc này mới dẫn theo bà Dương rời đi dưới sự hộ tống của Chu Cảnh Sâm, lặng yên không một tiếng động rời khỏi Vu Điền.

Người vừa đi, Diệp Gia đã trở lại phòng mình.

Xung im ắng, cửa khách phòng mở ra, Diệp Gia vừa đi vào đã thấy Chu Cảnh Sâm ngôi ở bên cửa sổ. Chu Cảnh Sâm trước giờ đều là người ôn hòa, văn nhã, vui giận không hiện ra bên ngoài. Lúc này sắc mặt hắn rất khó coi giống như ăn một trăm con ruồi. Về phần vì sao hắn lại tức giận, hiện giờ Diệp Gia nhớ lại vẫn là cảm thấy được ngạc nhiên.

Đầu năm nay thực sự có người không may mắn như thế. Người đang ngôi trong nhà, mà cũng có đá trên đầu rơi xuống.

"Cười khúc khích

Diệp Gia rất tốt bụng cười một tiếng, người nọ bên cửa sổ nhìn qua... Mày hắn nhíu chặt đến nổi có thể kẹp c.h.ế.t ruồi: "Nàng còn cười."

"Chắc hẳn là bình thường chàng không hành thiện tích đức, ông trời nhìn thấy được nên mới phái Điềm Điềm đến trừng phạt ngươi nhỏ một chút." Diệp Gia nhún vai, có chút không tốt đẹp nói mát. Nói xong còn nâng tay vỗ lên đầu của Điểm Điểm, kêu nó tự tìm một nơi tự nằm đi. Còn mình chậm rãi đi đến trước mặt Chu Cảnh Sâm, rồi nhìn hắn một vòng.

Điểm Điểm cũng rất nghe lời, ngửi hết một vòng trong phòng. Ngửi được mùi hương quen thuộc trên người Diệp Gia, nên nó bắt đầu nằm sấp bên đầu giường.

Chu Cảnh Sâm tùy ý để nàng đánh giá, không suy nghĩ nhiều, trên mặt lạnh lùng đang băng bó còn tỏ ra vẻ yếu ớt. Trong tay còn cầm kim sang dược với cao hoa hồng, không hiểu sao lại có vài phần tội nghiệp.

Diệp Gia rốt cuộc cũng bộc phát lương tâm tháo dây buộc tóc của hắn xuống.

Một mái tóc đen nhánh rủ xuống, rơi bên đầu vai, làm nổi bật lên gò má gầy gò của hắn. Vén tóc lên, thấy được cái ót của hắn, bị đập ra một cái rất lớn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...