🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 632: Chương 632

"Ngày mai chúng ta sẽ đi." Người đàn bà trung niên lập tức nói: "Tiểu phu nhân hãy yên tâm, ta nhất định sẽ giữ miệng kín như bưng."

Diệp Gia gật đầu, cũng đã nói rõ mọi chuyện, những chuyện sau đó phải sắp xếp thế nào thì bọn họ tự làm.

Nàng phủi ống tay áo, đứng dậy lại trở lại phòng của chính mình.

Hiện giờ trời đã tối muộn, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động. Một ít khách của khách diem đến nghỉ tạm sớm đã tắt đèn. Khi Diệp Gia câm theo đèn lồng quay về phòng, Chu Cảnh Sâm đã rửa mặt xong đang ngồi trên giường thượng cầm một quyển sách đọc. Tóc đen bị thấm nước, trên người còn tản ra hơi nước. Ánh sáng đong đưa, chiếu lên một vệt sáng trong phòng, Diệp Gia ngửi được trong không khí có một mùi thảo dược kỳ lạ.

Diệp Gia trừng mắt: "... Không phải đã nói là chàng không được uống thuốc bậy bạ rồi sao?"

Chu Cảnh Sâm không nghĩ đến mũi nàng lại nhạy như vậy. Một chút mùi như thế cũng có thể đoán được. Hắn cũng không xấu hổ, đi xuống giường cầm cây đèn trong tay Diệp Gia rồi thổi tắt nó, đặt lại trên bàn. Đêm nay Diệp Gia chạy đến chạy lui, cũng không ăn được cơm nhiều. Trên bàn đặt chút điểm tâm và một chút thức ăn, là Chu Cảnh Sâm vừa kêu nhà bếp làm rồi bưng đến đây, vẫn còn tỏa ra hơi nóng: "Cùng ta ăn một chút gì đi, bữa tối nàng ăn được không bao nhiêu."

Quả thật Diệp Gia có chút đói bụng, nhìn hắn một cái, roi cũng ngồi xuống cùng hắn dùng cơm.

Ăn ba bốn cái sủi cảo to bằng bốn ngón tay lại uống thêm một chén canh gà, Diệp Gia đã buông bát xuống không ăn nữa. Bên này Diệp Gia vừa buông bát, đối diện Chu Cảnh Sâm đã nhíu mày lại. Lại nói tiếp, không biết vì sao khoảng thời gian này Diệp Gia ăn ít hơn trước rất nhiều. Tuy rằng lúc trước Diệp Gia ăn cũng không nhiều, nhưng vẫn có thể ăn hết được đĩa thức ăn trước mặt này.

Bản nhân Diệp Gia không chú ý đến chuyện này, Chu Cảnh Sâm lại sớm phát hiện ra bất thường. Lúc này hắn cau mày nhìn về phía Diệp Gia, thấy nàng ngẩng đầu lên lại giãn mày ra, tạo ra dáng vẻ như bình thường. Hắn cũng buông đũa xuống, nhẹ giọng hỏi: "Ăn xong rồi sao?"

"Hửm?" Diệp Gia nhìn lại, biết được hắn hỏi cái gì thì mới gật đầu: "Ừm, đủ rồi, đủ rồi, không muốn ăn

Chu Cảnh Sâm mím môi, nhìn chằm chằm Diệp Gia một lát, lại ăn hết mấy cái sủi cảo trong bát nàng. Gặp này tiểu nương tử cũng không có chú ý gì, hắn lại buông bát lần nữa rồi sờ trán Diệp Gia: "Gia nương, gần đây nàng làm sao vậy? Sao lại ăn uống không tốt?"

"Ăn uống không tốt?" Diệp Gia giật mình một chút, hồi tưởng gần đây quả thật là ăn có chút ít. "Chắc là thức ăn không hợp khẩu vị," Đầu bếp của khách đ**m nấu ăn có lệ, đến Chu Cảnh Sâm cố ý bỏ bạc ra thì hương vị cũng rất bình thường. Trước giờ Diệp Gia ở nhà ăn đều là đồ ăn Diệp Tứ muội làm, hoặc nếu Tứ muội không rảnh thì nàng tự mình làm. Tóm lại, hương vị không thể không khen. Bên ngoài không có điều kiện này, ăn cũng không được tốt nữa: "Cứ cảm thấy ăn thức ăn này khiến dạ dày khó chịu, nên không muốn ăn."

Nhưng Chu Cảnh Sâm không chấp nhận lý do này, hắn nhìn chằm chằm Diệp Gia, chân mày nhăn thật sự rất chặt.

"Nhìn ta như thế làm gì?" Diệp Gia bị vẻ mặt nghiêm túc như thế của hắn chọc cho tức cười,"Yên tâm, cơ thể của ta vẫn còn tốt."

Hiện giờ Chu Cảnh Sâm lại nhớ đến, đời trước Gia Nương phải đi khi chưa đến mười chín tuổi đích. Cụ thể c.h.ế.t như thế nào, ấn tượng của hắn có chút mơ hồ, không có miệt mài theo đuổi nên đương nhiên là không rõ lắm người c.h.ế.t thế nào. Đời này tất cả đã thay đổi, Gia Nương cũng không phải là "Diệp Thị. Nhưng dù có người ở đây vẫn khiến người khác cảm thấy sẽ dẫm vào vết xe đổ.

Tiểu nhị trong khách điểm mang nước ấm lại đây, Diệp Gia nhìn thoáng qua người ngồi bên bàn cuối mắt trầm tư, không biết đang suy nghĩ cái gì. Nàng cũng không có quan tâm hắn chỉ đứng dậy ra phía sau bắt đầu tắm rửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...