🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 627: Chương 627

Sau khi biết chuyện thì Diệp Gia cảm thấy bà Dương cũng không có tốt như thế, nàng thu hồi sự đồng cảm của bản thân: "... Kiều Linh Khanh không con nối dõi, nhưng nhận nuôi một đứa trẻ bên người nếu tận tâm nuôi dậy thì cũng có thể bù lại tiếc nuối. Chỉ là đứa con nuôi kia tại sao lại có thể công khai kế thừa chức quan? Làm việc như thế đúng là quá ngông cuồng."

"Ngôn cuồng bởi vì không có sợ gì."

Diệp Gia nghĩ cũng đúng, thở dài: "Biên cảnh bình an là chuyện quan trọng, quản lý nơi biên cương lỏng lẻo như thế đúng là hoang đường."

"Triêu đình làm việc trước giờ luôn hoang đường. Chuyện này cũng không phải là chuyện gì đáng ngạc nhiên." Nhắc đến chuyện triều đình, Chu Cảnh Sâm đã cảm thấy không thoải mái. Hắn hạ mi mắt, ngăn lại sự âm u trong đáy mắt.

"...Diệp Gia nghĩ cũng phải, chuyện hoang đường trong Đại Yên quả là không ít.

Mua bán chức quan, làm việc không có kỷ cương phép tắc, thậm chí cũng không tiến hành khoa cử ba năm một lần. Chuyện lớn như thế mà cũng có thể bị đứa con của quan dấu diếm được. tưởng tượng như thế, Diệp Gia không khỏi cảm thấy ghê tởm. Một nhà nước có thể giảm uy tín đến mức này cũng thật là có năng lực: "Kiều Linh Khanh vừa chết, bà Dương đã lưu lạc bên ngoài...

"Kiều Linh Khanh mặc dù yêu ai yêu cả đường đi đối với con nuôi của bà Dương, nhưng con nuôi lại không có ý cảm kích đối với Kiều gia." Chu Cảnh Sâm thản nhiên nói.

Những chuyện thế này một khi xảy ra người có lương tâm biết đó là người thần, kẻ vô lương tâm làm sao có thể mong bọn họ nhớ ân? Diệp Gia trâm mặc.

"Vậy cái hổ phù đó..."

"Đương nhiên sẽ không trở lại nữa." Chu Cảnh Sâm đúng lý hợp tình nói.

Diệp Gia thấy thái độ này của hắn thì nhất thời trở mình xem thường nhìn hắn: "... Không còn nữa, ta đã đưa cái hàng giả của chàng kia cho bà ấy rồi."

Chu Cảnh Sâm nhíu mày, bỗng nhiên cười lên: "Gia nương của ta đúng là phúc tỉnh."...

Trời đã tối, bóng đêm buông xuống, người hầu Kiều Gia cũng đã an ủi được Bà Dương, bọn họ cố ý lại đây đế cảm ơn Diệp Gia và Chu Cảnh Sâm. Bọn họ cũng có gì để làm tạ lễ, chỉ có thể đưa cho Diệp Gia một con dấu với một cái lệnh bài.

Lệnh bài thì không cần phải nói, chính là cái hổ phù giả mà Diệp Gia đã đưa cho bà Dương. Mà con dấu đương nhiên cũng là tín vật.

"Cái này là gia sản tích góp được từ mấy đời tổ tiên Dương gia."

Người nói chuyện chính là người đàn bà trung niên kia, mẫu thân của bà ấy là nha hoàn bên người của bà Dương. Bà cũng được coi như là người được nuôi dưỡng dưới gối bà Dương, mặc dù danh nghĩa là tôi tớ, nhưng ở Kiều gia vẫn được coi là cô nương để nuôi dưỡng. mấy năm nay bà hầu hạ bên người bà Dương là thật lòng coi bà Dương là trưởng bối trong nhà: "Với tình hình hiện giờ của chủ tử ta, câm mấy thứ này trong tay cũng chỉ là hoài bích có tội*."

*Hoài bích có tội: Người giữ được vật quý thì dễ rước lấy tai họa.

Người đàn bà này hình như cũng từng đọc sách nên nói chuyện cũng rất nho nhã.

Diệp Gia liếc mắt nhìn về cái lệnh bài giả kia, không hiểu sao cảm thấy cái con dấu của Dương Gia này cầm vào có chút phỏng tay. Tuy rằng Chu Cảnh Sâm hay thích nói nàng là phúc tỉnh của hắn, nhưng Diệp Gia lại cảm thấy bản thân có vận khí quá mức rồi. Nào có người nào tùy tiền cứu một bà lão lại có thế lấy được sản gia sản nhà người ta chứ? Nàng cũng không phải là con gái của trời gì.

"Có câu không có công không thể nhận lộc..." Đưa những thứ này cho nàng at đã có những suy nghĩ khác. Diệp Gia không lên tiếng, chỉ yên lặng chờ.

Quả nhiên, người đàn bà trung niên đã cầm đồ đưa cho nàng kia đã quỳ mạnh xuống một cái.

Đợi một lát mà vẫn không thấy Diệp Gia có hành động đuổi khách nào mới tự biên tự diễn khóc lóc: "Phu nhân, gia sản của tổ tiên Dương gia trải rộng ở khắp các nơi trong An Tây Đô hộ phủ. Có cửa hàng, đất đai, người hầu, gia súc, tất cả đều có. Ta tự mình là chủ đưa sản nghiệp của Dương gia vào tay phu nhân chính là có chuyện muốn nhờ. Mong phu nhân đáp ứng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...