🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 613: Chương 613

"Nhưng đây chính là cách thức bêu danh tiếng khởi nghĩa của ngươi sao?" Dư lão gia tử trách mắng: "Một khi thất bại thì ngươi làm sao gánh được cái danh tội nhân thiên cổ đây?"

"Ông ngoại tại sao lại cảm thấy nhất định sẽ thất bại? Mà không phải là một tân vương khai sáng mới."

"Ngươi thật sự rất tự phụ."

Chua Cảnh Sâm cong khóe miệng cười: "Không phải cháu trai tự phụ mà chính là đang trần thuật sự thật."

Hai ông cháu liếc mắt nhìn nhau, không khí có chút ngừng lại.

Hôm nay cũng không có tranh chấp nào xảy ra với lão gia tử. Hơn nữa lão gia tử lại yêu dân như con, nói như thế cũng chỉ là có ý tốt khuyên bảo mà thôi. Chu Cảnh Sâm cười quay người lấy bàn cờ bên giá sách đến: "Ông ngoại, đã lâu không đánh cờ với người, không bằng đánh một ván chứ?”

Dư lão gia tử thấy hắn cố chấp như thế thì biết tất nhiên hắn sẽ không chịu nghe lời. Ông thở dài: "Lấy đến đây, phải xem kỳ nghệ của tên tiểu tử ngươi có tiến bộ hay không."

Ván cờ này của hai người hạ xuống đã là đến chạng vạng. Thật ra thì không phải ván cờ mãi không có kết cục mà là do lão gia tử chơi không bằng người, lúc thắng lúc thua. Từ lúc ván đầu tiên đã không kịp phòng thủ nên thua bởi Chu Cảnh Sâm. Lão gia tử khăng khăng là bản thân không tập trung, không thì tuyệt đối không thua. Cũng lấy thân phận trưởng bối yêu cầu cứ tiếp tục đánh, phải đánh đến khi nào ông thắng mới thôi.

Hai người ở Dư Gia đợi cho trời sáng thì mới rời đi. Trước khi đi, Dư lão gia tử nghiêm mặt đưa một con dấu cho Chu Cảnh Sâm: "Cầm lấy, đi cẩn thận."

Chu Cảnh Sâm cười, cùng Diệp Gia bước lên xe ngựa. Không bao lâu, Diệp Gia đã tựa đầu vào vách xe ngựa ngủ mất. Tuy nói là các mợ ở Dư gia rất tốt bụng nhưng ở lâu cũng khiến người khác nhàm chán.

Diệp Gia ngủ, Chu Cảnh Sâm đứng dậy ôm nàng vào trong ngực.

Xe ngựa chậm rãi đi đến khách đ**m. Ánh chiều tà tỏa ra một dải lụa đỏ. Bóng của xe ngựa kéo dài. Mới vừa đến khách đ**m đã nghe được tiếng bước chân hỗn loạn. Chu Cảnh Sâm sốc màn xe lên nhìn ra bên ngoài, trên đường có một đôi quân mặc giáp bạc đang đi qua. Ở trên đường có những người đi đường đang đứng tụm lại tốp năm tốp ba, các nhóm quân lính câm một bức họa trên tay rồi kéo người bên đường dò hỏi.

Chu Cảnh Sâm đánh thức Diệp gia, hai người âm thầm lần lượt đi xuống xe ngựa.

Hộ vệ dừng xe ở sau viện, bọn họ mới đến cửa khách diem đã thấy một người làm quan mặc quan phục nhưng trẻ tuổi đang chạy chậm lại đây. Người nọ đầu tiên là bị bộ dáng của hai vợ chồng hút mắt, hình như là chưa từng nhìn thấy đôi nam nữ nào đẹp như thế. Ngây ngẩn một hồi lâu mới lấy lại được tinh thần. Dừng lại một chút hắn mới lấy lại bức họa rồi hỏi hai vợ chồng bọn họ là người ở đâu, từ nơi nào đến đây, đã từng gặp qua người trong bức họa chưa.

Chu Cảnh Sâm kéo Diệp Gia ra phía sau rồi lấy ra một lý do bản thân đã sớm chuẩn bị tốt để thoái thác.

Khi ánh mắt người đàn ông mặc áo nhung kia đã dừng lại trên người lợi hại rất lợi hại này, nhìn rất lâu. Đang muốn nói cái gì đó, mà Diệp Gia đã ở bên cạnh liếc mắt nhìn bức họa kia. Không thể không nói, tranh thời cổ đại quả thật rất khó miêu ta được chân thật người đó. Ảnh trên tranh bẹp dí đòi hỏi người nhìn phải có sức tưởng tượng về không gian rất nhiêu. Diệp Gia nhìn nửa ngày cũng không nghĩ ra được người này là người nào, ngoại trừ biết được người đó là nữ. Nhớ lại lời Chu Cảnh Sâm từng nói, Diệp Gia lập tức đoán được nhóm người này đang tìm ai.

Nam tử mặc nhung phục kia thấy Diệp Phàm tò mò, nên giọng điệu của người đó đối với Diệp Gia cũng dịu đi rất nhiều: "Ngươi lại nhìn thêm một lần nữa, có nhận ra được không?"

Chu Cảnh Sâm nhướng mày lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...