🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 585: Chương 585

Sau khi thu hoạch xong lưng thực, ngoại trừ một nhóm người đi theo ông lão tiếp tục gieo trông đợt hoa màu thứ hai ở đáy cốc ra thì có rất nhiều người nhàn rỗi không có việc làm, được Diệp Gia xem như nhân công phái ra ngoài làm việc. Những người này lúc trước vốn dĩ có thể được Chu Cảnh Sâm giữ lại, đương nhiên là từng người đều có bản lĩnh. Biết chữ, biết tính toán sổ sách đều là mức cơ bản, có vài người đảm nhận công việc trưởng quầy cũng xem như có tài mà không phát huy được.

Mấy điều này đều là sau khi Diệp Gia viết thư cho Chu Cảnh Sâm, nghe hắn đề cập đến thì mới biết được. Người này từ trước đến nay không bao giờ lãng phí sức lực để giữ lại những người vô dụng, trong số hơn năm mươi người được hắn dẫn từ trận Tây về đây một cách thần không biết quỷ không hay không ai là người không có tài cán.

Chính vì hắn đã mạnh dạn khẳng định như vậy, nên Diệp Gia mới có dũng khí dùng người.

Mấy cửa hàng đặt mua lúc sau không cần Diệp Gia phải đích thân đi xử lý, đến tận nơi khảo sát thực tế nữa. Chu Cảnh Sâm nắm giữ khế ước bán thân trong tay, nên khi sai những người này ra ngoài làm việc, những gì cần làm bọn họ đều hoàn thành đâu vào đấy. Cửa hàng thực phẩm chín chẳng qua chỉ là một chuyện rất nhỏ, chọn mua, con đường mua hàng, đều có thể được giải quyết ổn thỏa. Khi thu gom được càng nhiều thịt, thì có khoảng hơn mười cơ sở cửa hàng Tây Thi được mở cửa, ở Luân Đài có hai quán, Ung Châu hai quán, ở phủ đô hộ An Tây cũng mở thêm mấy cơ sở.

Khổ nỗi Tinh Tuyết hiên dược liệu hạn chế, không thể cung cấp được số lượng lớn Lê Hoa cao, nên chỉ mở được hai chi nhánh. Hình thức tiếp thị cũng không cần phải thay đổi, cùng một lí do thoái thác giống nhau lan truyền khắp địa phương sẽ biến thành các hình thức khác nhau, lại có thêm một lần hiệu nghiệm.

Không thể không nói, một khi cửa hàng mở ra và vận hàng thật tốt, thì tiền sẽ nhanh chóng chảy vào túi hệt như dòng nước. Diệp Gia còn chưa kịp than thở vấn đề phải móc hết sạch vốn liếng ra để đặt mua cửa hàng và tuyển chọn nhân công, thì số tiền phải chi ra hầu như đều đã kiếm lại được toàn bộ.

Trông thấy hộp tiền không những không bị xẹp mà trái lại còn phồng lên gấp đôi, trong lòng Diệp Gia không nhịn được mà than thở. Bên phía Gia Dự quan cách đây một con đường, mạng sống của dân chúng hệt như trên trời và dưới đất. Chiến tranh ở Tây Bắc khiến cho khắp nơi lầm than, hầu hết dân chúng đều ăn không đủ no, vậy mà người dân sống trong cửa khẩu vẫn đang ca hát nhảy múa mừng cảnh thái bình, tự do thoải mái hệt như cũ. Hơn nữa, người dân trong cửa khẩu thật sự rất giàu có.

Mặc kệ giàu có hay không, trong tay có khoản thu nhập, Diệp Gia không làm gián đoạn chuyện phân phó Viên Xuân Sinh liên tục thu mua lương thực....

Trận chiến này quả thực đã kéo dài khá lâu, bùng phát từ đầu tháng tám liên tục đánh nhau tới tận đầu tháng mười rồi mà vẫn chưa có kết quả rõ ràng. Hiện giờ, càng ngày càng có nhiều người chạy đến trấn Đông Hương để lánh nạn. Phần lớn là trốn từ hướng trấn Toái Diệp qua đây, chi viện của Luân Đài chậm trễ mãi chưa đến nơi, người dân không còn cách nào mưu sinh nổi nữa nên đành phải từ bỏ quê hương. Tập trung hết lại ở nơi còn được coi là yên bình đó là trấn Đông Hương, trở thành một cảnh tượng trên đường phố.

Bây giờ là thời điểm khí hậu còn chưa quá mức lạnh giá, một khi nhiệt độ bất chợt hạ xuống, tiến vào mùa tuyết lớn rơi đầy trời. Những người này chỉ có thể chờ c.h.ế.t cóng.

Mặc dù Toái Diệp trấn không trực thuộc khu vực quản lý của huyện Kashgar, nhưng những người dân chạy đến đây lánh nạn thì cũng không thể mặc kệ được.

Quách Hoài sai người nhanh chóng xây dựng nhiều trạm thu nhận, và khẩn cấp xin chi phí hỗ trợ của triều đình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...