🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 52: Chương 52

Thứ khác bà ấy không biết làm, giúp đưa đồ vào nhà, quay đầu nhìn trong n.g.ự.c Tôn lão hán có cái bánh cao lương bẩn thỉu, dứt khoát gọi ông ta vào cho một cái.

Tôn lão hán đương nhiên từ chối. Ông ta tới để đưa đồ, không phải tới làm khách. Sao có thể bắt người ta trả tiền còn ăn cơm của người ta. Nhưng từ chối một hồi thấy bà ấy không phải khách sáo giả, thế là theo ăn một bát cháo.

Người Chu gia phúc hậu, bọn hắn tất nhiên sẽ tận tâm. Tôn lão hán trước khi đi còn dặn dò Tôn Ngọc Sơn phải làm việc thật tốt, rồi sau đó mới vui vẻ rời đi.

Tôn Ngọc Sơn đúng là tay chân chịu khó như Tôn lão hán nói. Ăn xong là lập tức bò lên trên nóc nhà xem.

Diệp Gia đứng ở trong sân, cách thật ra nhìn lên trên nóc nhà. Nhuy Tả Nhi tò mò, cũng học theo Diệp Gia nhìn lên nóc nhà. Nhưng mà nàng bé còn quá thấp, không nhìn thấy. Dư thị đứng ở bên cạnh nhìn trong mắt trên mặt đều là ý cười. Bà ấy nhịn không được liếc nhìn nhi tử ở bên cạnh. Nóc nhà phải sửa, trong nhà tất nhiên không thể có người. Chu Cảnh Sâm ngồi trên ghế đẩu ở viện tử, ánh mắt trâm tĩnh quan sát hết tất cả.

"Hôm nay ra ngoài với Gia nương thế nào?" Dư thị mong hắn sống tốt với Diệp Gia, hiếm khi hai ngươi ở chung, tất nhiên phải hỏi.

Chu Cảnh Sâm không có biểu cảm gì: "Làm ăn rất náo nhiệt."

"Nương hỏi con chuyện này sao?" Dáng vẻ khó chơi của hắn khiến Dư thị có chút tức giận: "Nương hỏi con, con và Gia nương thế nào. Doãn An, hai con đã thành thân hơn hai tháng, đến nay vẫn còn chia phòng. Con đừng nghĩ đến Cố gia kia nữa, sống thật tốt với Gia nương đi."

Chu Cảnh Sâm trầm mặc không nói gì.

Hồi lâu, hắn đột nhiên hỏi một câu: "Gia nương thường xuyên đi lên trấn?"

Câu hỏi này khiến trái tim Dư thị đột nhiên đập một cái. Bà ấy lập tức quay đầu dò xét vẻ mặt của nhi tử, tiểu tử này không biết là giống ai. Trên mặt hoàn toàn không nhìn ra chút manh mối gì. Dư thị đoán không ra nên úp mở trả lời: "Nàng lớn lên trên trấn, tất nhiên thường xuyên đi lại"

"Ừm.

Hai mẹ con dừng ở đây.

Tình hình của nóc nhà quả thực giống như những gì Diệp Gia đoán, ngói dùng trên đó không hề được trái vữa, chỉ có ngói. Ngói đã nát hết, lớp cỏ phía trên cũng nát. Chẳng trách trong phòng có mùi ẩm mốc khó chịu, có lẽ là do mùi của lớp cỏ này.

Tô Ngọc Sơn hỏi Dư thị lấy chổi, bò lên trên nóc nhà quét hết đống cổ xuống dưới.

Cỏ vừa rơi xuống đất, bị gió thổi qua, mùi hương đó xen lẫn với tro bụi nông đến mức suýt chút nữa khiến Dư thị và Nhuy Tả Nhi ngất đi. Dư thị vội vàng bịt mũi tiểu tôn nữ lại, xanh mặt hỏi Diệp Gia có cần những cỏ này nữa không.

"Bỏ đi." Cũng đã thành như vậy rồi còn lấy làm gì, Diệp Gia vẫn chưa kéo khăn trùm đầu xuống. Không biết từ đâu lấy được một miếng vải nhỏ nữa, bịt mũi mình lại: "Nếu như nương muốn dùng thứ này nhóm lửa, ta khuyên nương nên từ bỏ."

Dư thị không ngờ Diệp Gia vừa nhìn đã nhìn thấy suy nghĩ của bà ấy, lập tức xấu hổ: "Ném đi cũng lãng phí, đốt đi còn có thể đỡ củi lửa một hai ngày."

Diệp Gia liếc qua Dư thị vừa định nói chuyện, quay đầu phát hiện Chu Cảnh Sâm sững sờ bị cỏ nát dính đầy đầu ở góc sân. Lúc này trên đỉnh đầu trên vai đều là cỏ nát, tro bụi đây người hắn, có mấy cái c*m v** đầu tóc hắn. Người này xưa nay không có biểu cảm gì, dáng vẻ ngây thơ này là lân đầu, Diệp Gia nhìn từ bên cạnh, cười trên nỗi đau của người khác suýt chút nữa cười thành tiếng.

Chu Cảnh Sâm vội càng chống nạng đứng sang một bên, tay phủi đẩu phủi người.

Hắn phủi đầu không mặn không nhạt. Không biết là không nhìn thấy hay không sờ thấy, có một cây cỏ nát cắm thẳng vào trong tóc của hắn, phủi thế nào cũng không đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...