🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 488: Chương 488

Nhất là Thu Nguyệt với Linh Đang, mặt đỏ như đ.í.t khỉ. Diệp Gia sửng sốt một hồi mới ý thức được mình vừa làm ra chuyện ngu ngốc đến mức nào: "..."... lâu ngày không gặp nên tranh thủ hú hí đây mà, nàng cũng không phải chậm hiểu đến vậy đâu.

Sau khi ăn vội bữa cơm, Hi Lai thu dọn chén bát tới sau bếp rửa sạch. Sắp xếp cho Lâm Trạch Vũ trở thành vấn đề.

Phòng ngủ trước kia của Lâm Trạch Vũ giờ đã thành phòng của Thu Nguyệt và Linh Đang, Hỉ Lai. Phòng phía sau của phu thê Diệp tứ muội đã chật lắm rồi, một nhà bốn người chen chúc ở trong một căn phòng. Phòng Tôn lão hán ở ngay bên cạnh cũng chật không kém, hai tiểu lão đầu còn có thêm hai hài tử. Sau khi Lâm Trạch Vũ về thì không còn phòng ở, chỉ có tạm thời di dời vật trong gian tạp vụ ra ngoài, dựng tạm một cái rừng gỗ để ngủ tạm qua một đêm.

"Ngày mai ta sẽ thu xếp sau." Diệp Gia nhìn Lâm Trạch Vũ hồi lâu.

Ra ngoài bốn tháng tiểu tử này trưởng thành lên nhiều, có lẽ được A Cửu huấn luyện nên tính tình của cậu ta trở nên trâm lắng hơn nhiều.

Sau khi sắp xếp qua quýt, Diệp Gia gọi Dư thị vào trong phòng. Chuyến này đi Tây Vực, ba nghìn năm trăm khối xà phòng thơm bán được hơn sáu nghìn ba trăm lượng bạc. Diệp Gia ký với Trình gia chia bốn phần lợi nhuận, chia cho Trình gia bốn phần mà vẫn còn dư lại nhiều tiền như vậy. Trong lòng Diệp Gia đã có tính toán.

"Xem ra đi một chuyến đến Tây Vực đúng là kiếm được rất nhiều tiên, hèn gì có nhiều thương hộ không cần mạng muốn đem hàng hóa đến Tây Vực thử vận may. Lợi nhuận thật đáng kinh ngạc." Trong lòng Dư thị không kìm được mà thốt lên, thật đúng là biết kiếm tiên trong tay còn ôm bảo bối. Nếu không kiếm ra tiên sẽ không có đủ lương thực cho một nhà.

Diệp Gia biết bà lại nghĩ đến lúc trước ở Bắc Lý trấn làm tú nương trong khuê phòng, cười nói: "Đây là lợi ích với hiệu buôn Trình gia. Nếu để một thương hộ không có danh tiếng mang hàng qua bên kia, không khéo hàng còn sẽ tồn lại trong túi đến mục nát luôn mất."

Trình gia đã tới Tây Vực Đại Yên nhiều năm, đã tạo được lòng tin với mọi người, đây là thứ tài sản vô hình.

"Đúng vậy." Dư thị gật đầu.

Hơn sáu nghìn ba trăm lượng bạc đã đến tay, cộng với khoản tích trữ trong nhà tới hơn ba nghìn hai trăm lượng. Chu gia âm thầm tích trữ hàng trăm lượng bạc trong viện nhỏ bé này. Trước đó Dư thị còn chưa có hứng thú, tới khi Diệp Gia lấy tiên tiết kiệm ra gộp lại Dư thị liền hạ giọng: "Mới có hơn một năm nhà ta đã tích lũy được nhiều bạc như vậy sao?”

"Vâng." Tim Diệp Gia đập thình thịch, nàng có cảm giác m.á.u trong người đang sôi trào: "Nhà ta muốn làm giàu nhờ con đường Tây Vực." Dư thị còn đang cảm khái tiền đến quá nhanh, nghe Diệp Gia nói xong câu này tim cũng không nhịn được đánh thịch một cái. Dư thị là người không có tham vọng cũng phải hưng phấn, sắc mặt lập tức trở nên rạng rỡ: "Có được không? Dù có chuyện gì cũng phải làm."

Chưa nói đến hai mẹ chồng nàng dâu ý chí kiên định, Diệp Gia suy nghĩ một lát rôi quyết định: "Nương, ngày mai con muốn tới Luân Đài."

Nếu đã quyết định triệt để kinh doanh thì không thể trì hoãn nữa. Giờ chuyện trên trấn đã đi đúng quỹ đạo, nàng tạm thời đi mấy ngày cũng không sao. Nhưng khi nghĩ đến chuyện trước đây Ngô gia làm, trước khi đi Diệp Gia vẫn dặn Dư thị phải cẩn thận hơn. Dư thị cũng hiểu rõ, giờ bà đã được Diệp Gia nạp đầy năng lượng. Tham vọng suốt mấy chục năm không có giờ đã bắt đầu nhen nhóm.

"Ta biết rồi, con đi đường nhớ cẩn thận." Giờ bên phía Bắc Lý trấn đã ổn định, rất nhiều rắc rối đều được Chu Cảnh Sâm giải quyết sạch sẽ, Diệp Gia đi đường cũng không cần lo lắng nhiều. Nhưng Dư thị lo người dân ở vùng quê nghèo xấu xa nên vẫn dặn Diệp Gia phải cẩn thận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...