🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 456: Chương 456

Doãn An có được ruộng đất tốt như thế, nếu không chăm sóc thì sẽ bị hoang phế, thật sự là gấp đến muốn bệnh. Cái tính không lãng phí đồ tốt này của Diệp Gia thật sự đã chạm đến tâm tư của Dư thị. Dư thị nghe nói muốn trồng lương thực, trong lòng cũng có một ngọn lửa bốc cháy, tràn đây sinh lực nói: "Nếu dùng trăm mẫu đất này để trông lương thực, chỉ cân không hạn hán hay lũ lụt thì nhà chúng ta sẽ không sợ đói bụng đúng không?”

"Còn không phải sao?" Diệp Gia gật gật đầu, nghĩ đến Ngô gia ở bên kia vẫn chưa có một lời khẳng định thì lại thở dài: "Thế nhưng chuyện mạ lúa có chút vấn đề."

Dư thị: "Mạ?”

"Lương thực khác với những loại rau dưa củ quả ở phía sau hậu viện, chúng ta sắp lỡ chuyện cày bừa của vụ xuân."

Sau đó Diệp Gia giải thích sự việc một cách tỉ mỉ kỹ càng với Dư thị một phen.

Dư thị vừa nghe nói cây lương thực phải sớm ươm mạ, trong lòng cũng hoảng sợ: "Vậy thì chúng ta không thể trông cậy chuyện này vào mỗi Ngô gia được, nếu bên Ngô gia không còn mạ, chẳng lẽ trăm mẫu ruộng của chúng ta sẽ phải bỏ hoang như thế sao? Còn phải hỏi thêm mấy nhà, góp thêm một ít cũng là góp."

Diệp Gia đồng ý với lời này, đây chính là chủ ý của nàng khi nói chuyện này với Dư thị: "Đã lâu rồi nương không đi dạo ở chợ sành trên thị trấn, nếu gặp được người bán thì mặc kệ là nhiều hay ít, mua rồi hãng tính. Nếu có người bán hạt giống tốt thì cũng mua luôn. Ruộng của chúng ta nếu không thể trông lương thực thì có thể trông mấy loại rau củ quả khác, nếu thật sự không thể trông gì được thì có thể trông chút dược liệu cũng có thể có được một ít tiền."

Nói đến chuyện này, Dư thị lại nhớ ra một chuyện. Vốn dĩ muốn báo tin vui cho Diệp Gia nhưng lúc này nói đến cũng không vui vẻ gì mấy: "Nương và lão đại phu kia đã đi khắp nơi, cuối cùng cũng đã mua được công thức làm cao hoa lê kia rồi."

Diệp Gia nghe được lời này thì trong lòng rung động: "Đây không phải chuyện tốt sao?"

"Tuy là chuyện tốt nhưng cao hoa lê cũng không điều chế dễ dàng đến như vậy. Vài dược liệu bên trong đó....

"Không cần gấp." Có thể mua được công thức thì sau đó từng bước mở ra ngoài thị trường: "Bây giờ chuyện ưu tiên hàng đầu của chúng ta chính là chuyện lương thực."

Chuyện cày bừa vụ xuân không thể chậm trễ nữa, chuyện này đè nén trong lòng Diệp Gia khiến cho ban đêm nàng không thể ngủ yên được, trời còn chưa sáng thì nàng đã tỉnh. Hôm qua Dư thị nghe nàng phân tích như vậy thì ở trong lòng cũng không thể bỏ xuống được, lúc Diệp Gia dậy thì bà ấy cũng đang rửa mặt ở trong sân. Mọi người ở trong phòng đều có thói quen dậy sớm, Diệp tứ muội và Thu Nguyệt đã dọn nồi và đồ đạc lên trên xe bò từ sáng sớm.

Dư thị nhờ Linh Đan chăm sóc đám nhỏ trong nhà, rồi đi theo xe bò vào trong chợ sành. Hôm nay Diệp Gia phải ở nhà để chờ tin tức của Ngô gia nên cả một buổi sáng cũng không ra khỏi cửa. Chờ đến khi ông Tôn trở về một lát để đưa Trường Xương Lễ ra ngoài ruộng. Nàng đã đi làm cơm sáng, trở về phòng lập tức tính toán sổ sách. Xưởng đã hoạt động được mấy ngày trong thời gian nàng không ở đây, bây giờ xà bông thơm phải mấy tháng nữa mới xong nhưng chỉ phí đổ vào thật sự rất nhiều.

Không nói đến Diệp Gia ở bên này chờ đợi lo lắng, Dư thị đi ở trong trấn đến trước Lộc Trại chờ cũng đứng ngồi không yên.

Có lẽ là vận khí không tốt, nên hôm nay từ sáng sớm bà ấy đã đi vài vòng nhưng cũng chưa gặp được ai bán mạ. Có mua không ít hạt giống mà bà không nhận ra, nhưng mấy thứ này lại không phải lương thực, mua rồi cũng vẫn khiến cho lòng người bất an. Bà ấy chưa từ bỏ ý định nên đã gửi tiền nhờ người đi hỏi thăm, xem nhà ai có bán mạ không, nhưng một lúc lâu cũng không có ai đưa ra một lời khẳng định nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...