🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 440: Chương 440

Thu Nguyệt tuy rằng không khoẻ như Hi Lai, nhưng nàng ta lại rất thông minh. Không dám nhận là mắt nhìn sáu đường tai nghe bát phương (*), nhưng vừa vào cửa hàng làm việc chỉ với một người như nàng ta có thể làm việc của hai người. Tiếp đón khách quan thành thạo, tính toán sổ tay lại rất giỏi. Ngoại trừ kỹ năng dùng d.a.o bếp không tính là tốt lắm, những cái khác đều làm được.

(*) "RREf7xãäHäš/7": âm Hán Việt là "Nhãn quang lục lộ nhĩ thính bát phương", mắt nhìn sáu đường tai nghe bát phương, ý chỉ người tinh ranh khôn ngoan, nghe một biết mười.

Diệp Gia lúc trước còn cân nhắc không tìm được chưởng quỹ, bây giờ nàng thấy Thu Nguyệt cũng rất có tố chất làm chưởng quỹ. Có nàng ta quán xuyến ở trong cửa hàng, Diệp Gia cũng không cần thường xuyên trông coi cửa hàng nữa, cũng giúp Diệp tứ muội tiết kiệm rất nhiều sức lực và nước miếng. Nếu rảnh tay nàng ấy còn có thể ôm một đứa nhỏ. Tuy nói trước mắt nàng ta làm việc không tệ, nhưng phẩm hạnh còn cần nàng quan sát thêm, có thể dùng người lâu dài hay không còn phải có thời gian để xác minh.

Người bên xưởng sản xuất xà phòng cuối cùng cũng tuyển đủ. Năm nữ tử phụ trách chế tác, hai nam nhân phụ trách mua sắm giao hàng.

Năm nữ tử đến làm việc đều đã hơn hai mươi lăm tuổi. Nghe nói bọn họ đều là vì nam nhân trong nhà đã ra chiến trường, sức khoẻ tiền bối trong nhà có bệnh nên hoặc séc khoẻ yếu không làm được việc nặng, hài tử trong nhà lại nhiều, cuộc sống cả nhà giật gấu vá vai, nữ tử bất đắc dĩ mới có thể đi ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình. Diệp Gia trả công cao hơn một chút so với lúc trước nàng từng trả cho ông Tôn, một lượng bạc một tháng, không bao ăn ở.

Hai nam nhân thì là nam nhân thật thà thường xuyên làm công thời vụ cho nhà quyền quý trong thôn phụ cận, là một cặp huynh đệ. Diệp Gia cho bọn họ thời gian thử việc là ba tháng. Nếu là đạt tiêu chuẩn thử việc, nàng sẽ ký khế ước thuê lâu dài.

Không bàn đến việc Diệp Gia nói khe ước thuê là cái gì, số tiên công này khiến những người này thấp thỏm mừng rỡ.

Diệp Gia cũng nói rõ ràng tâm quan trọng của quy củ và khế thư: "Những gì nhìn thấy nghe thấy trong xưởng không thể lan truyền ra ngoài, sau này đến nơi khác làm việc cũng không thể đề cập đến. Nếu có người vi phạm quy tắc, ta sẽ kiện quan phủ truy cứu trách nhiệm, cũng sẽ yêu cầu bồi thường."

Tiếng nói vừa dứt, mấy nữ nhân lập tức lộ vẻ sợ hãi.

Nếu ngày xưa Diệp Gia đề cập đến chuyện kiện lên quan phủ có lẽ còn có người không biết sợ mà vi phạm. Dù sao tri phủ trong huyện ban đầu chỉ là thùng rỗng kêu to. Nhưng hiện tại Quách Hoài đã lấy lại uy tín của tri huyện một lần nữa, ngược lại khiến nhiều người làm việc thành thật đó giờ cảm thấy sợ hãi.

"Chỉ cân nghe rõ quy tắc, chấp hành đúng theo quy tắc, xưởng của ta cũng sẽ không dễ dàng sa thải các vị."

Bên xưởng là Diệp Gia và Dư thị cùng quản lý. Phần lớn thời gian xưởng sẽ do Diệp Gia quản lý, lúc Diệp Gia bận việc khác, đương nhiên là Dư thị. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này Dư thị cũng đang tận lực thương lượng với lão đại phu ở cửa hàng dược liệu. Bản thân lão đại phu cực kỳ cố chấp, không muốn hợp tác với Chu gia. Nói thẳng mình lớn tuổi rồi, chế tác một ít thuốc mỡ cho dân chúng trên trấn dùng là đủ rôi. Huống chi bổn phận của ông ấy là đại phu, chuyện xem bệnh cho dân chúng trên trấn là chuyện được đặt lên hàng đầu, nào có nhiều thời gian rảnh rỗi cả ngày để chế tác cao hoa lê như vậy.

Dư thị lời tốt lời xấu gì đều nói ra hết, lão đại phu nghe không thuận tai thì muốn đuổi người ra ngoài.

Thương lượng mấy lần cũng không thành công, Dư thị vì chuyện này mà tâm trạng rất chán nản.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...