🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 427: Chương 427

Diệp Gia hỏi chuyện gì đang xảy ra, những người khác lập tức môm năm miệng mười tranh nhau nói. Một người lớn giọng kể rằng một đám cô nương các nàng bị dồn vào một phòng, hạ nhân ngủ ở giường chung là loại kém cỏi nhất. Nhưng trong này có cô nương được xếp riêng một phòng.

Không chỉ vậy, có người còn thề thốt nói mình từng bắt gặp một cô nương tên Lâm Tịch Nguyệt trong đó thông đồng nam chủ tử.

Người nọ liếc về phía Diệp Gia: "Phu nhân, hai người Lâm Tịch Nguyệt và Liễu Khê được dạy dỗ theo kiểu ngựa còm Dương Châu*, rất biết quyến rũ nam nhân! Xin phu nhân tuyệt đối đừng bị dáng vẻ đáng thương của họ lừa."

(*) "Sấu mã" (nguyên văn là: "§§") thực ra chính là các cô bé được mua từ nhỏ."Sấu mã" của Dương Châu sau này nổi tiếng toàn thiên hạ là từ lúc bắt đầu triều Minh. Đến thời kì Minh - Thanh thì việc nuôi "sấu mã" đã trở thành mối đầu tư mang lại món lợi kếch xù, có rất nhiều kẻ chuyện làm nghề này. Trước bỏ vốn mua những cô bé xinh xắn từ gia đình nghèo khổ ve dạy dỗ, dạy các nàng ca múa, cầm kì thư hoa, trưởng thành sẽ bị bán cho những người giàu có làm thiếp hoặc bán vào lầu xanh, kiếm lời từ đó. Lúc mua, giá một cô bé chỉ khoảng hơn mười quan tiền, đến lúc bán lợi nhuận khoảng một ngàn năm trăm lượng, vô cùng hời. Bởi vì các cô bé xuất thân nghèo khổ rất gầy yếu vì đói ăn mà cái danh "sấu mã” tức là "ngựa còm" cũng từ đó mà ra.

Diệp Gia nhíu mày.

Lâm Tịch Nguyệt lập tức phản bác: "Phu nhân, bọn họ vu khống!"

Nàng ấy vừa nói vừa ch** n**c mắt: "Đại nhân lúc trước quả thật đã nói chuyện riêng với nô gia, chỉ là đêm qua đưa nô gia tới đây tớ đã tối mịt rồi. Đại nhân có vài chuyện muốn hỏi nô gia mà thôi."

Có người lập tức bức ép: "Đại nhân anh minh thần võ, ngài ấy hỏi ngươi chuyện gì?"

Lâm Tịch Nguyệt nhìn sắc mặt Diệp Gia, muốn nói lại thôi. Nàng ta c*n m** d*** một lúc lâu mới ngập ngừng xin phép sang bên cạnh nói riêng. Diệp Gia không lo Chu Cảnh Sâm sẽ làm chuyện gì, không phải là nàng tự tin, mà là Diệp Gia rất rõ Chu Cảnh Sâm người này trông thì hiên hòa, kỳ thật lòng dạ vô cùng cao ngạo. Đã hứa thì sẽ làm, khinh thường mấy chuyện lén lén lút lút.

Diệp Gia nhìn nàng ta một cái, không từ chối.

Hai người đi sang một bên, Lâm Tịch Nguyệt dường như không dám nói. Hồi lâu mới nhỏ giọng thầm thì: "Phu nhân, đại nhân biết nô gia hiểu một ít y thuật phụ khoa nên mới giữ nô gia lại, hỏi nô gia mấy chuyện tránh thai."

Nói xong, nàng ta nhìn Diệp Gia vẻ mặt lo lắng.

Diệp Gia sửng sốt: "Tránh thai?"

"Đúng vậy." Lâm Tịch Nguyệt cắn c*n m** d***: "Hình như đại nhân không muốn có con nối dõi, hỏi ta một phương thuốc tránh thai ít hại thân."

Diệp Gia chớp chớp mắt, không nói gì.

Thấy dáng vẻ thờ ơ của Diệp Gia, trái tim nàng kia nhất thời hãng một nhịp, biểu tình lo lắng trên mặt có vẻ hơi cứng ngắc. Nàng ta hình như không ngờ Diệp Gia nghe tin này lại chẳng tỏ vẻ gì. Nàng ta lén nhìn Diệp Gia bị Diệp Gia bắt được, lập tức cúi đầu càng thấp. Diệp Gia cứ thế bình tĩnh nhìn nàng ta.

Lâm Tịch Nguyệt bị Diệp Gia nhìn đến độ căng thẳng cả người, sắc mặt nàng ta thay đổi vài lần rồi tối sâm lại, nói thêm: "Chén thuốc kia dành cho nam tử uống."

Diệp Gia: “..."

Lòng dạ Tư Mã Chiêu*, vành tai Diệp Gia lại lặng lẽ bốc cháy.

(*) Câu gốc "Tư Mã Chiêu chi tâm, lộ nhân giai tri" - Lòng dạ Tư Mã Chiêu, người đi đường đều biết; chỉ dã tâm mà ai cũng biết; câu trong Tam Quốc Chí, việc Tư Mã Chiêu muốn cướp ngôi.

Cho dù chuyện đơn thuốc tránh thai này có phải là thật hay không thì lòng ghen ghét đố ky cũng sẽ khiến con người ta lén lút làm ra các hành vi tàn nhẫn, cũng không khác gì nhiều so với hành vi bắt nạt ở đời sau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...