🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 373: Chương 373

Diệp Thanh Sơn được phái đi trấn giữ biên cương khá gần phía Tây, thực ra từ trấn Đông Hương qua đó chỉ cần đi hai ngày một đêm.

Vào những ngày tuyết rơi dày thì có thể phải chậm một chút, nhưng cũng chỉ kéo dài bốn năm ngày.

"Tối nay tôi con hỏi tướng công xem, có lẽ tướng công có thể nghĩ ra cách nghe ngóng." Diệp Gia trầm ngâm chốc lát rồi nói.

Dư thị gật, gật đầu, vỗ vai vai của nàng: "Thả lõng tinh thần đi."

Bên phía họ đã nghỉ ngơi rồi, nhưng đám nam tử thì vẫn chưa. Trong nhà chính có người đang uống rượu, huyên náo ồn ào, Diệp Gia cũng không tiện vê phòng tắm rửa. Dù sao thì, chỉ có một bức tường giữa phòng chính và phòng của nàng, nếu như không cẩn thận đụng phải cái gì đó, đến lúc đó sẽ rất là ngượng ngùng.

Diệp Gia đóng cửa bếp lại, ở đây tắm rửa sạch sẽ rồi mới về phòng.

Thức ăn trên bàn đã được dọn sạch từ sớm. Đặc biệt là một đĩa thịt dê lớn và cá chưng cách thủy với đậu phụ. Có câu nói cá dê tươi ngon, dọn lên bàn hai món này tươi ngon đến nỗi người ta sẽ nuốt chứng cả lưỡi. Liễu Nguyên vừa ăn, trong lòng vừa cực kỳ ngưỡng mộ Chu Cảnh Sâm, thật sự là chuyện gì tốt cũng đều vận vào người hắn. Vào cuối bữa ăn, đám người này chỉ đơn giản là ăn bánh bao ngũ cốc chấm với canh cá, một nồi bánh bao lớn đều bị bọn họ ăn hết sạch.

Lúc tiễn khách đi, một số người đã hơi say. Tình cờ gặp Diệp Gia từ trong phòng đi ra, nhanh chóng mỉm cười chào hỏi.

Trước khi Tôn Ngọc Sơn rời đi, hắn ta cố ý đến phòng ông Tôn nói chuyện với cha ruột, Liễu Nguyên và Ba Trát Đồ thì không chú trọng nhiêu như vậy. Họ đỡ nhau bước ra khỏi cửa. Trần Thế Khanh vừa quay lại, trước khi đi, Chu Cảnh Sâm giới thiệu người này với nàng một chút. Trân Thế Khanh là kỳ trưởng của ky binh doanh, người Oghuz được phía Luân Đài mang đến. Quen biết với Ba Trát Đồ, dân dần nhập thành một nhóm với đám người Chu Cảnh Sâm.

Người này, đừng nhìn vào thấy vóc dáng không cao, khuôn mặt thanh tú. Thực ra kỹ năng cưỡi ngựa của hắn ta rất xuất sắc, kỹ năng b.ắ.n cung lại càng tuyệt đỉnh. Có thể nói bách phát bách trúng.

Hắn ta đã uống rượu nên gò má đỏ bừng, nhìn thấy Diệp Gia hắn ta khách khách khí khí gọi là Tư Mã thái thái. Không giống như Liễu Nguyên, một người từ trước tới nay quen không biết phép tắc, mở miệng khép miệng ra là kêu đệ muội. Diệp Gia cũng chào hắn ta một cái, hắn ta mới quay người và đuổi theo Liễu Nguyên, Ba Trát Đồ nhanh chóng đi vào trong tuyết.

Chu Cảnh Sâm ngồi ở bên cạnh bàn, cúi đầu không nói gì.

Dáng vẻ này giống hệt như khi hắn ở thôn Vương Gia, trấn Lý Bắc. Lúc đó say rượu cũng ngồi ở bên cạnh cái bàn cả buổi không nói lời nào, Diệp Gia hỏi hắn một câu, hắn trả lời một câu. Nhìn hắn trông có vẻ đi vững, nhưng thực ra đã say khướt rồi.

Lâm Trạch Vũ khôn khéo ra khỏi phòng thu dọn thịt nguội canh thừa trên bàn. Thực ra cũng không còn thức ăn thừa, ngoại trừ xương cá, xương dê. Ngay cả lá rau cũng không còn thừa. Lâm Trạch Vũ thu dọn chén đĩa bưng vào trong chậu, Diệp Gia đi đến trước mặt Chu Cảnh Sâm, khua tay trước mắt hắn: "Tướng công, có thể dậy được không? Đây là mấy?"

Trong mắt Chu Cảnh Sâm sương mù mờ mịt, mê mê mang mang nhìn vào Diệp Gia.

"Được rồi, ta đã say rồi." Diệp Gia lấy một cánh tay của hắn đặt lên vai mình, nửa ôm lấy eo hắn muốn lôi hắn đứng dậy. Không thể không nói, thật sự cái eo rất nhỏ, cánh tay của nàng có thể vòng qua ôm hết được. Nhưng cũng thật sự chắc khỏe, ấn vào sẽ cảm giác được cơ bắp rắn chắc. Người này nặng quá, kéo một hồi cũng không kéo lên được. Đầu óc xê dịch, thì cằm đã khoác lên vai của Diệp Gia.

"Đứng dậy, chàng đứng dậy đi." Diệp Gia ôm hắn hai cái lần đều không ôm được, thở hổn hển chọc vào hai bên thắt lưng của hắn: "Ta không ôm nỗi chàng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...