🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 366: Chương 366

Chu Cảnh Sâm vừa bước vào cửa nhà, ngay cả miệng cũng chưa mở ra, tất nhiên sẽ không đi: "Ta không biết bơi, nếu muốn thì hai người các ngươi đi đi."

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt Diệp Gia lập tức trở nên quái dị.

Cả đời này Diệp Gia sẽ không bao giờ quên chuyện hắn đội quân lót lên mặt, Chu Cảnh Sâm, cái tên này sao lại nói dối mà chẳng có bài bản gì cả? Đương nhiên, nàng sẽ không vạch trần Chu Cảnh Sâm ngay tại chỗ. Đặc biệt là Liễu Nguyên còn ôm cánh tay chậc lưỡi một tiếng, cười nhạo Chu Cảnh Sâm bằng một giọng điệu quái gở và không thể giấu được sự tự mãn, hóa ra Chu Cảnh Sâm cũng sẽ có chuyện hắn không biết, Diệp Gia thì càng không nói gì.

"Con người không ai là hoàn hảo, luôn tôn tại khuyết điểm." Chu Cảnh Sâm không để ý chuyện này cho lắm: "Nếu ngươi biết bơi thì chuyện này giao cho ngươi nhé."

Liễu Nguyên cười một hồi, sau đó còn kéo Tôn Ngọc Sơn đi.

Hắn ta thật sự đói bụng, khó lắm mới có được một cơ hội có thể cải thiện bữa ăn, đương nhiên hắn ta sẽ cố hết sức để được ăn. Tôn Ngọc Sơn tốt bụng, bị hắn ta kéo theo ra ngoài cũng không than một câu. Việc ăn ké uống ké hắn ta làm sao so được với bản mặt dày của Liễu Nguyên, nghĩ đến việc đi câu vài con cá mang sang cũng coi như một món quà vậy.

Hai người họ vừa đi, Chu Cảnh Sâm lập tức đối diện với ánh mắt sâu không thấy đáy của Diệp Gia.

Hắn cũng không xấu hổ, sờ cái mũi rồi cười một tiếng: "Trong nhà có đồ ăn nhẹ không? Ta đói rồi."

Trong nhà không có đồ ăn nhẹ, nhưng nếu hắn đói thì cũng nên chuẩn bị cho hắn chút đồ ăn. Bình thường nếu có ai đói bụng nói muốn ăn, Diệp ngũ muội sẽ bật bếp lên và nhanh chóng nấu ăn. Nhưng mỗi lần Chu Cảnh Sâm muốn ăn, nàng ấy giống như bị điếc, khoanh tay bất động, đều phải để cho Diệp Gia tự tay nấu cho Chu Cảnh Sâm. Nói tới điểm này, chỉ có Dư thị phát hiện chỉ tiết nhỏ này của Diệp ngũ muội, ngay cả bản thân Diệp Gia cũng không nhận ra.

Dư thị cũng vì hành động nhỏ này của Diệp ngũ muội mà yêu mến Diệp ngũ muội từ tận đáy lòng. Cô gái nhỏ này không phải là người cực kỳ thông minh gì, nhưng trong rất nhiều chuyện, nàng ấy lại biết điêu hơn bất kỳ ai. Cái cảm giác biết nắm bắt được sự tế nhị trong mọi việc này luôn khiến người khác quý mến.

Quả nhiên Diệp Gia trợn mắt nhìn Chu Cảnh Sâm một cái, rồi quay đầu đi vào bếp: "Tướng công, chàng tới đây nhóm lửa cho ta."

Trên người Chu Cảnh Sâm vẫn còn mặc lớp giáp dày cộm, hắn cũng không thèm cởi ra mà bước theo nàng đi vào. Dư thị liếc nhìn hai người một trước một sau bước vào bếp, rồi gọi những người khác đi ra. Bọn họ đã đủ ăn đủ mặc, đâu cần dùng tới đồ ăn nhẹ, đi vào bếp làm gì chứ? "Ông Tôn, ông canh thấy sắp đến giờ thì tới nhà Ô Tố Đồ xem xem có thể mua nửa con dê ve không nhé." Dư thị sai xong một người, rồi lại nhìn sang những người khác. Diệp ngũ muội cụp mắt thò qua: "Đại nương, ta đi cùng Tôn thúc nhé. Tết tới rôi nhưng nhà ta vẫn chưa mua đồ Tết, cũng nên đi sắm vài món đồ Tết mới được. Cũng không biết mấy hàng bán trái cây trên trấn còn hàng không nữa, ta muốn cùng đi xem thử."

Dư thị cười tít mắt nói: "Cứ để ông Tôn đi. Trời lạnh vậy ngươi đừng đi theo, ở trong phòng sưởi ấm đi."

Diệp ngũ muội thoáng nhìn Dư thị một cái rôi gật đầu: "Vậy ta đến phòng tứ tỷ ôm Tiểu Bát đây."

Tiểu Bát là đứa mắt xanh trong cặp song sinh mà Diệp tứ muội sinh ra.

Có lẽ là vì biệt danh của bản thân là số chín nên A Cửu đặt tên cho hai đứa nhỏ đều là con số. Đứa mắt xanh lớn hơn một chút, đại danh là Tranh Chi, nhũ danh là Tiểu Bát vừa kêu. Đứa nhỏ hơn có đại danh là Ngọc Xuyên, nhũ danh là Tiểu Thất. đại danh của hai đứa nhỏ đều do Chu Cảnh Sâm đặt, nhũ danh là do cá nhân A Cửu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...