🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 359: Chương 359

Lần này Chu Cảnh Sâm không chỉ lập công lớn mà còn cứu mạng rất nhiêu người thân trong gia đình binh lính.

Diệp Gia không biết nội tình, nếu nàng biết được thì cũng sẽ rất vui mừng.

Chu Cảnh Sâm đến rất nhanh, Liễu Nguyên cũng đi theo hắn. Vừa nghe thấy Diệp Gia đến đưa đồ ăn, lập tức Liễu Nguyên hết sức chủ động đề nghị tới giúp đỡ. Chu Cảnh Sâm cũng lười để ý tới hắn ta, cho hắn ta đi theo.

Khi bọn họ đi tới thì nhìn thấy hai quả bóng, không khỏi cong mắt lên: "Nàng làm món gì ngon thế?"

"Một loại điểm tâm nhỏ thôi." Diệp Gia đưa túi đồ lớn trong tay cho hắn, nhìn Diệp ngũ muội đưa cái hộp kia cho Liễu Nguyên: "Có hơi nhiêu, chàng không ăn hết thì chia cho người bên dưới ăn chung. Thứ này không thể để lâu, đừng keo kiệt."

Chu Cảnh Sâm: "... Được rồi."

Hắn đưa tay nhận lấy, phút chốc lúc hắn đến gần, mũi Diệp Gia liên ngửi thấy mùi hoa lê trên người hắn. Diệp Gia phản ứng rất nhanh, nắm lấy cổ áo Chu Cảnh Sâm: "Chàng thuận tay lấy thuốc mỡ của ta bôi lên mặt à?”"

Một câu nói đầy khí phách, nháy mắt vừa chạm đất đã khiến cho hai cặp mắt trợn tròn.

Liễu Nguyên: "IIIII"

Diệp ngũ muội: II

"..." Mặt Chu Cảnh Sâm đột nhiên đỏ bừng.... Hắn, khụ, lấy đồ của nương tử thì có thể cũng bị xem là thuận tay sao?

Nhận thấy những ánh mắt xung quanh đang lén lút nhìn trộm, rõ ràng Liễu Nguyên đang xem kịch, Diệp Gia còn biết giữ lại chút thể diện cho Chu Cảnh Sâm.

Mặc dù người này có vẻ không mấy quan tâm đến những chuyện hư ảo này, nhưng đi ra ngoài, còn có cấp dưới ở đây thì phải chú ý một chút, không được cố tình không có chừng mực. Diệp Gia liếc nhìn Liễu Nguyên, người gần như đang venh lỗ tai lên, mim môi, khụ khụ hai cái. Bàn tay đang nắm lấy cổ áo Chu Cảnh Sâm chuyển sang võ võ, ch*m r** v**t v* cổ áo: "Chàng nhớ ăn sớm một chút, đừng lơ là luyện tập, chúng ta về trước."

Nói xong, Diệp Gia lôi kéo Diệp ngũ muội, người đang im lặng liếc trộm tỷ phu, quay người rời đi.

Diệp ngũ muội có chút mơ màng, trong lòng nàng ấy thì tỷ phu là người rất không dễ chọc vào, lén lút bôi thuốc mỡ của tỷ tỷ nàng ấy lên mặt mình. Trời ạ! Hoá ra tỷ phu dựa vào mặt ư? Nhưng nghĩ lại cũng đúng, tỷ tỷ của nàng ấy có năng lực như vậy, biết kiếm tiền, nhà tỷ phu nhất cùng nhị bạch* cũng không phải chỉ dựa vào mặt mình thôi sao? *Nhất cùng nhị bạch: rất nghèo, nghèo rớt mồng tơi.

Diệp ngũ muội cúi đầu suy nghĩ một lát, cảm thấy mình lại học thêm được điều gì đó. Nàng ấy nắm chặt tay: "Tỷ tỷ, sau này nhất định muội sẽ kiếm thật nhiều tiên!"

Diệp Gia sửng sốt một chút. Nhưng điều đó cũng không ngăn được nàng đồng tình: "Chính xác, tỷ cũng nghĩ như vậy."

Lúc này hai tỷ muội nhìn nhau mỉm cười, hiếm khi tâm ý tương thông, cùng nhau trở về Chu gia.

Chu Cảnh Sâm không biết hình tượng của hắn trong lòng Diệp ngũ muội phút chốc đã tan vỡ, đồng thời hắn cũng đã đi chệch khỏi lý tưởng của nàng ấy. Hắn và Liễu Nguyên mang theo một hộp thức ăn lớn trở về doanh trướng. Bây giờ hắn đã được cho một mình một doanh trướng. Doanh trướng được bố trí theo chức quan. Hai người đặt đồ lên bàn, mở áo khoác bông phủ bên ngoài, mùi hương lập tức lan ra.

Liễu Nguyên ăn thịt lợn gân nửa tháng, hai mắt đều sáng lên, háo hức nhìn chằm chằm.

Mở hộp thức ăn ra, đồ chiên bên trong vẫn còn nóng hổi. Do được bọc trong áo bông nên không lạnh chút nào, nhất là cái nôi mới nấu còn đang bốc khói. Chu Cảnh Sâm nhìn một hộp thức ăn ba tầng, hai hộp thức ăn sáu tầng. Nhìn thế nào thì bọn họ cũng không thể ăn hết thức ăn. Hắn ngước mắt lên nhìn Liễu Nguyên vẫn không đi, đang đứng như một cây cột trong doanh trướng: "Muốn ăn thì gọi Ngọc Sơn, Trát Ba Đồ và những người khác tới đây đi."

Liễu Nguyên sợ lát nữa nguội sẽ không ăn được, đi ra ngoài gọi người. Hắn ta lại nhớ tới lời Diệp Gia nói, thứ này để lâu sẽ có mùi khó chịu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...