🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 350: Chương 350

"Tỷ, mắt tỷ tinh tường, muội nghe theo tỷ." Diệp ngũ muội biết kiến thức của mình còn nông cạn, nàng ấy tin tưởng phán đoán của Diệp Gia.

"Lão tiên sinh, là thế này. Hôm nay ta cùng với muội muội chỉ là đúng dịp tới Luân Đài làm chút chuyện mà thôi, ít ngày nữa sẽ phải về nhà rồi. Ngày trời đông giá rét thế này, trong nhà vẫn còn già trẻ đang chờ, ta cũng không thể nói để người ở lại đây là cứ thế ở lại được luôn." Diệp Gia suy tư trong giây lát, sau đó châm chước nói: "Hay là thế này đi, lão tiên sinh để lại tín vật hoặc địa chỉ. Đầu xuân sang năm, ta kêu muội ấy tới Luân Đài tìm người, như vậy thì sao?"

Lão tiên sinh không trả lời, mà ngược lại lại nhìn Diệp Gia, hỏi một câu: "Cô bé học theo ngươi, nói như vậy thì ngươi cũng biết làm ư? Biết làm những món gì?"

"Ta không giỏi, ta chỉ biết mày mò nghiên cứu rồi làm ra chút đồ ăn vặt mà thôi, không so được với muội muội này của ta." Diệp Gia lập tức xua xua tay, cười đáp: "Từ nhỏ ta đây đã có chút ham ăn, ngày thường lúc rảnh rỗi sẽ thích ở nhà làm chút đồ ngọt ngon miệng. Nhưng nếu thật sự muốn bàn về tay nghề lẫn tài nấu nướng thì ta chỉ ở mức vừa phải thôi. Cùng một món ăn, muội muội này của ta nấu ra sẽ ngon hơn ta nấu nhiều."

Lão tiên sinh gật gật đầu mấy cái, sau đó giật một con dấu bằng bạch ngọc từ bên hông mình xuống, đưa cho Diệp ngũ muội: "Cầm lấy, đầu xuân sang năm cầm theo thứ này tới phủ Đô úy tìm ta."

Lời này vừa nói ra, không chỉ khiến cho mỗi mình Diệp Gia kinh ngạc mà tâm mắt của Liễu Nguyên vốn đang ăn thịt ở phía sau cũng phải liếc nhìn qua đây.

Lão tiên sinh cười híp mắt chắp tay sau lưng, chào mấy lão nhân còn lại rồi cứ thế rời đi.

Diệp Gia sửng sốt hồi lâu, ánh mắt lướt về phía con dấu bạch ngọc trong tay Diệp ngũ muội kia. Diệp ngũ muội thấy Diệp Gia chú ý tới nó thì liên đưa đồ đến trên tay Diệp Gia. Diệp Gia nhìn thứ đồ kia một chút, bên dưới con dấu có một chữ Dương nhỏ được khắc bằng thể chữ Triện. Không biết từ lúc nào Liễu Nguyên cũng đã sáp đến gần, ánh mắt hắn ta cực kỳ sắc bén, cũng nhìn thấy rất rõ chữ Dương kia. Suy tư trong chốc lát, hắn ta nhíu mày nói: "Lẽ nào là Đô úy Dương Thành Liệt?"

"Dương Thành Liệt?" Diệp Gia chỉ biết khu đóng quân có mấy vị sĩ quan, còn Luân Đài bên này thì nàng thật sự không biết: "Ai?"

Liễu Nguyên không giải thích cho nàng rằng đó là ai, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Ngũ muội đã trở nên thâm thúy sâu xa. Hắn ta l.i.ế.m l**m nước canh thịt dê của dính trên môi, mỉm cười một tiếng: "De muội, số mệnh của muội cũng không tệ. Nếu lần này Oghuz bị Thẩm gia đuổi xuống, sau đó lại điều người qua bên đó lần nữa thì rất có khả năng sẽ điêu Dương Thành Liệt. Nếu lão tiên sinh kia là người của Dương gia, vậy thì..."

Hô hấp của Diệp Gia chợt nhẹ đi, nàng trả lại con dấu cho Diệp ngũ muội: "Giữ cho kỹ, sau khi quay về thì làm một sợi dây đỏ xuyên qua nó rồi đeo lên cổ đi." Tuy Diệp ngũ muội không biết Dương Thành Liệt là ai, cũng không rõ Đô úy là chức quan gì nhưng nàng ấy biết xem sắc mặt của người khác, sắc mặt của Diệp Gia và Liễu Nguyên đều mách bảo cho nàng ấy rằng vật này vô cùng quan trọng. Thế nên nàng ấy lập tức gật đầu lia lia, nhét con dấu vào trong ngực.

Sau khi về đến quán trọ, mấy người bọn A Cửu đã sắp xếp lẫn thu dọn bọc hành lý gần như xong xuôi cả rồi.

Lô da lông thú trong tay A Cửu kia cũng đã bán ra rồi, hắn ta nhìn sắc trời một chút rồi nói với Diệp Gia: "Tỷ, ngày mai trời quang đãng, có thể đi được."

Diệp Gia gật gật đầu: "Ngày mai lên đường."

Ngày hôm sau, trời vừa mới sáng, A Cửu đã chờ ở ngoài cửa. Lần này mua nhiều đậu tắm, chắc chắn là không thể để được trên xe la nữa. Đương nhiên là phải thuê xe.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...