🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 349: Chương 349

Vị đầu bếp kia còn có chút không tin, sau khi tự mình nếm thử một miếng thì môi cũng đã trắng bệch ra. Khỏi cần phải nói, tính toán lần này của lão ta đều đã xôi hỏng bỏng không cả rồi.

Sau chuyện này, lão ta cũng không thể nói ra miệng những lời rằng mình muốn bái một lão tiên sinh làm thầy được nữa. Trước mặt bốn năm vị lão tiên sinh kia, vị dau bếp nọ cũng không thể chối bỏ không nhận, thế nên lão ta lập tức xin lỗi hai tỷ muội Diệp Gia, còn miễn phí không thu tiền bữa ăn của bọn họ.

Nán lại đây trì hoãn một lúc lâu như vậy, Diệp Gia cũng chẳng còn hứng thú ăn cơm nữa, định sẽ trực tiếp quay vê vào sáng sớm ngày mai.

Liễu Nguyên ở đằng sau cũng cầm lên một đôi đũa sạch, gắp mấy đũa dê hầm mà Diệp ngũ muội vừa làm ban nấy. Sau khi ăn một miếng, hàng mày vốn đang nhíu chặt của hắn ta cũng đã giãn hẳn ra. Nhân lúc không có ai chú ý, một mình hắn ta ở đằng sau ăn đến mức vô cùng vui sướng. Mấy lão tiên sinh kia chăm chú nhìn Diệp ngũ muội rất lâu, hỏi nàng ấy học nấu món này từ ai. Sau khi nghe Diệp ngũ muội nói rằng không hề học từ ai cả mà là khi xem tỷ tỷ mình nấu cơm thì đã học theo, lời này vừa nói ra thì ý cười trên mặt mấy người này càng trở nên xán lạn hơn.

Một người trong đó còn hỏi Diệp ngũ muội năm nay bao nhiêu tuổi, là người ở đâu.

Diệp ngũ muội chớp chớp mắt, nhìn Diệp Gia với vẻ cầu cứu. Diệp Gia làm sao có thể không nhìn ra chứ, rõ ràng là có người đã nhìn ra được Diệp ngũ muội là một hạt giống tốt, muốn nhận nàng ấy làm đồ đệ. Thế nên Diệp Gia liền giúp nàng ấy trả lời: "Mười bốn tuổi, là người trấn Lý Bắc, huyện Kashgar."

"Ồ, vùng ấy à..." Nói đến chỗ này, dĩ nhiên là có người biết: "Nghe nói dạo gần đây vùng đó gặp phải nạn quỷ Đột Quyết đấy."

Diệp Gia hơi có chút sửng sốt.

Chỗ này có một ông lão mà nhi tử trong nhà là Tư Mã dưới quyền của Đại đô đốc. Đừng thấy bọn họ chẳng quản bất kỳ việc gì mà lầm, kỳ thực chỉ cần bên kia có chút gió thổi cỏ lay nào là bên này đều biết cả. Bên trên lười không muốn quan tâm, cố ý giả bộ câm điếc không biết gì. Chỉ cân vấn đề không nghiêm trọng, không c.h.ế.t bao nhiêu người thì thường thường đều sẽ nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua.

Lão tiên sinh kia nói lời này cũng chẳng phải nói mò: "Mấy ngày nay các ngươi cũng đừng có nghĩ tới chuyện quay vê nữa, cứ ở lại bên này cũng rất tốt mà. Chờ đến khi chiến sự bên kia được xử lý xong xuôi thì các người trở ve cũng an toàn... Tiểu cô nương thoạt nhìn rất có thiên phú, lại không có thầy dạy dỗ, có từng nghĩ tới chuyện bái sư học đạo hay chưa?"

Khi nói ra câu cuối cùng này, vị lão tiên sinh kia cũng hướng ánh mắt nhìn Diệp ngũ muội chăm chú. "A..." Diệp ngũ muội chớp chớp mắt, lập tức nhìn về phía Diệp Gia.

Diệp Gia cau mày, nàng cũng đã nghe nói có trấn ở phía tây đã gặp phải tai họa, nhưng không ngờ lại là trấn Lý Bắc.

"Lão tiên sinh muốn nhận muội muội ta làm đồ đệ sao?"

Lão tiên sinh sờ chòm râu của mình một chút, cười híp mắt gật gật đầu: "Cô bé nấu món thịt dê này rất tốt. Ta thấy cô bé cũng còn nhỏ tuổi, nhưng lại có thể dùng d.a.o rất bài bản, rất giỏi."

Kỹ thuật dùng d.a.o của Ngũ muội quả thực là tốt hơn Diệp Gia. Diệp Gia liếc nhìn lão tiên sinh kia một chút, tiếp đó lại liếc nhìn Diệp ngũ muội. Chủ yếu là vì các nàng không biết lão tiên sinh này là ai, không muốn chỉ ăn một bữa cơm mà cũng bị người ta lừa đi mất. Diệp Gia nhìn mấy lão nhân khác kia, bọn họ đang bưng cái đĩa nhỏ đứng bên cạnh nồi ăn thịt. Người nào người nấy đều ăn vận rất có thể diện, không nhìn ra được thân phận ra sao.

Trâm ngâm trong giây lát, Diệp Gia nghiêng đầu hỏi Diệp ngũ muội: "Ngũ muội nghĩ thế nào?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...