🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 341: Chương 341

Chuyện bọn họ b.ắ.n c.h.ế.t bầy sói, lột da chuẩn bị mang đi Luân Đài để bán này, Diệp Gia nhìn thấy nhưng cũng nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua. Nhưng điều này cũng không có nghĩa là Diệp Gia không giận.

Dau sao thì ngoại trừ yếu tố mối quan hệ hôn nhân với muội muội nàng của A Cửu, thuộc vào quan hệ thân thích gián tiếp, nếu bàn tới phương diện kinh doanh mà nói thì kỳ thực nhóm người A Cửu này là thị vệ mà nàng bỏ tiền ra thuê tới. Bọn họ đều là những người cầm tiền đến làm việc nên không thể từ bỏ chức trách ở vị trí của mình mà thuận tay đi kiếm thêm thu nhập bên ngoài như vậy, chỉ bởi vì nàng khoan dung với bọn họ được. Giống như hành vi tham lam chút da lông thú mà vào núi săn b.ắ.n này, đây vốn dĩ đã là hành vi tự ý rời khỏi cương vị công tác.

Nàng đã phải chịu sự khiếp sợ lớn đến như thế, cho nên sau khi bọn họ trở về, nàng vẫn luôn ở trong phòng không di ra.

A Cửu vốn không thạo trong việc ngụy biện cho mình, đối với sự lạnh nhạt của Diệp Gia, trong lòng hắn ta cũng hiểu rõ.

Sau khi dùng xong bữa tối, Diệp Gia trâm ngâm suy xét một hồi lâu, cuối cùng vẫn bảo A Cửu tìm mấy người trẻ tuổi tay chân nhanh nhẹn chạy đi trấn Lạc Tang một chuyến. Đến quán trọ Lai Phúc chuyển lời cho Chu Cảnh Sâm. Việc gì ra việc đó, mạng người vô cùng quan trọng, có một số việc vẫn nên để cho người khác làm. Nơi này chẳng có quan phủ hay nha môn nên cũng chẳng trông cậy được vào ai, Diệp Gia liền nghĩ ngay tới trấn bên cạnh nơi Chu Cảnh Sâm đang ở, có lẽ sẽ có thể giúp được một tay.

Một nữ tử tay trói gà còn không chặt như nàng, không dám nói tới chuyện tự mình đích thân đi cứu giúp, chỉ có thể nói sẽ cố gắng dốc hết chút sức lực non yếu này của mình ra. Còn về chuyện nhóm thiếu nữ bị bắt đi lân này có thể được cứu hay không, vậy thì phải xem vận mệnh của bọn họ rồi.

Hiện giờ trong nhà của Ba Đồ vẫn còn giữ lại một kẻ nửa sống nửa chết, dĩ nhiên người đó chính là ông chủ Thượng bị Diệp Gia trói lại. Còn tên chạy trốn ra bên ngoài gian viện tử kia ước chừng cũng đã bị Điểm Điểm cắn c.h.ế.t rồi, khi Điểm Điểm quay về, cái miệng của nó vẫn còn dính đầy máu. Diệp Gia vẫn còn chưa rõ những kẻ này có lai lịch ra sao nên cũng không dám manh động thiếu suy nghĩ. Nhưng nghĩ tới bọn chúng có thể trốn được ra từ trong địa lao ở nơi đây thì có thế nào cũng không thể là một nhân vật nhỏ bé tâm thường được.

"Vậy thì tỷ à, phải làm gì với tên này bây giờ?" Diệp ngũ muội ước chừng đã từng c.h.é.m người rồi nên lá gan cũng lớn hơn rất nhiều: "Hay là g.i.ế.c đi nhé?"

Mở miệng là giết, Diệp Gia liếc nhìn nàng ấy một cái, trong lòng mơ hồ có chút bội phục cái tính nết này của Ngũ muội, một tiểu cô nương mà trưởng thành thành cái dáng vẻ này đúng là khiến người ta kinh ngạc: "Hay là đưa người tới quán trọ Lai Phúc, hoặc là tìm người cắt cử trông coi tại đây. Chờ người của tỷ phu tới mang người đi là được." Đưa đi thì đương nhiên là không có cách nào đưa đi được, trấn Lạc Tang bên kia vẫn còn bạo loạn nữa. Nếu như kẻ này nhân lúc hỗn loạn mà chạy mất, vậy thì chẳng phải là đã bắt toi công rồi hay sao?

Vậy thì chỉ có thể chờ người tới dẫn kẻ này đi.

Người của Chu Cảnh Sâm tới rất nhanh, lần này người tới cũng chẳng phải người ngoài mà chính là Liễu Nguyên.

Tin tức truyền tới quán trọ Lai Phúc, Chu Cảnh Sâm nghe nói Diệp Gia suýt chút nữa đã bị bắt cóc thành công thì trực tiếp phái Liễu Nguyên tới. Lần này đi Luân Đài cũng sắp xếp Liễu Nguyên đi cùng với Diệp Gia. Liễu Nguyên vừa bước vào viện tử thì liền nghe thấy câu "Hay là g.i.ế.c đi nhé?" của Ngũ muội thì hơi có phần sửng sốt liếc nhìn tiểu cô nương vừa nói ra những lời kinh người kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...