🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 317: Chương 317

Chờ nàng vẽ xong bản bản vẽ, Diệp Ngũ Muội và ông Tôn đều đã lái xe đến cửa hàng. Diệp Ngũ Muội vội vã đi bày sạp thức ăn, trời tuyết lớn cũng không sợ không có ai ra phố ăn, trái lại nàng ấy làm rất tích cực.

Diệp Tứ Muội còn đang quét tuyết trong sân, tuyết chất rất cao, ánh nắng chiếu lên trên sáng đến chói mắt.

Diệp Gia híp mắt nhìn thêm vài lần, rồi hỏi Dư thị đang ở đâu.

"Đại nương ra phía sau nhặt củi rồi." Diệp Tứ Muội lau những hạt tuyết trên mặt, bước từng bước từng bước trở về. Nàng ấy mặc áo lông dày, là A Cửu may cho nàng ấy hai bộ. Trời lạnh mà nàng ấy cũng không sợ lạnh, mặt nóng đến đỏ bừng: "Tỷ, tỷ có chuyện gì mà cần tìm người thế? Giờ đây muội cũng không bận, để muội phụ tỷ một tay."

Diệp Gia đâu có việc gì bận rộn, chỉ là nàng muốn đi ra ngoài. Nhà không người phải dặn dò Dư thị một tiếng: “A Cửu đâu? Tỷ tìm A Cửu có một số việc."

Diệp Tứ Muội biết A Cửu muốn làm ăn với Diệp Gia, cũng biết rõ những tính toán trong lòng hắn ta. Mỗi đêm, A Cửu ở trên giường ôm nàng ấy cũng sẽ nhắc đến với nàng ấy. Lúc này nghe Diệp Gia nói muốn tìm A Cửu, lập tức trả lời: "A Cửu nói có chút việc đi ra ngoài một chuyến, tầm giữa trưa sẽ trở về. Tỷ đang có chuyện gấp sao? Có cần muội đi tìm chàng ấy về không?"

"Đi ra ngoài?" Mới có được một lúc, mà A Cửu đã đi ra ngoài. Diệp Gia xua tay: "Không cần không cần, chờ hắn ta trở về rồi nói cũng được."

Diệp Tứ Muội nhìn Diệp Gia như vậy thì trong lòng thật sự tò mò. Tuy rằng nàng ấy không hiểu lắm về chuyện làm ăn, rất nhiều chuyện cũng biết được đôi chút. Nhưng thường xuyên nghe A Cửu nhắc tới, đầu óc con người cũng sẽ linh hoạt. Trong lòng cũng muốn biết đó có phải chuyện làm ăn hay không, dù sao lần trước A Cửu dẫn người đi ra ngoài một chuyến trở về, Diệp Gia đã câm ba mươi lượng cho bọn họ. Số tiền kiếm được thật sự không nhỏ.

"Tỷ, là chuyện làm ăn sao?" Tính tình Diệp Tứ Muội mềm mại, nói chuyện cũng mềm mại.

Diệp Gia nhìn nàng ấy, nếu đã có lòng muốn A Cửu giúp đỡ làm việc, có một số việc cũng có thể nói với Tứ Muội. Không chừng phía A Cửu còn có thể nghe theo lời Tứ Muội nói. Diệp Gia suy nghĩ một lát, A Cửu trở vê cũng không chưa chắc có thể nói chuyện được, trước tiên nói với Diệp Tứ Muội: "Không phải đã ký đơn hàng lớn với Trình gia đó sao, sau này đồ đạc muốn bán sang Tây Vực, toàn bộ nghe theo lời của người Trình gia nhưng tỷ lại thấy không tin lắm. Phải tìm một người đáng tin đi cùng, phải quen đi lại ở chặng đường này, cũng biết cách giao tiếp với người Tây Vực."

Diệp Tứ Muội chớp chớp mắt, trong lòng lấy làm mừng vì tỷ tỷ và A Cửu có cùng suy nghĩ. A Cửu mới lẩm bẩm với nàng ấy chuyện làm thương nhân, tỷ của nàng ấy ở bên này chỉ đường, rồi tìm người đi cùng: "Tỷ muốn bảo A Cửu đi sao?"

"Ừ, người bên ngoài tỷ không tin được, em rể thì còn có thể yên tâm." Nói xong, Diệp Gia lại nhíu mày nhìn nàng ấy: "Nhưng A Cửu cũng không thể chạy đi mãi được, phía muội và đứa nhỏ..."

"Không sao đâu tỷ, muội cũng không có yếu ớt như vậy." Trong lòng Diệp Tứ Muội thấy ấm áp, không khỏi nhớ tới lúc mình thành thân cái gì cũng không có, tỷ tỷ mua trang sức lén nhét cho nàng ấy. Tỷ muội nhà mình đều có quan hệ huyết thống, người ngoài làm sao có thể so sánh được: "Hơn nữa, A Cửu bôn ba bên ngoài cũng chỉ vì muốn cho muội và đứa nhỏ có cuộc sống tốt mà? Chàng ấy kiếm được tiền cũng là để cho muội tiêu."

Diệp Gia nghe được lời này thì bật cười. Trong lòng lấy làm kinh ngạc, chẳng lẽ là nàng yêu tiền quá rõ ràng, đến mức Tứ Muội và Ngũ Muội cũng bị lệch lạc theo nàng?

"Ừ, tiền trong nhà nắm ở trong tay đúng là không sai." Diệp Gia suy tư một lát, công nhận lời nàng ấy nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...