🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 289: Chương 289

Trước đây thấy Diệp Gia cao lên chút, bà ấy đã tự mình đến tiệm vải mua vải vê may y phục. Lúc này, bà ấy lại vào trong phòng, lấy ra một chiếc váy.

Cuộc sống trong nhà ngày càng tốt đẹp, giờ đây có vẻ như Dư thị đã không còn dáng vẻ ủ rũ như năm ngoái nữa. Bây giờ, bà ấy đang cong khóe miệng ngâm nga, dần dần tìm lại được chút dáng vẻ như hồi còn ở trong Vương phủ. Sau khi vào phòng lấy đồ, bà ấy lại đứng ở cửa, vẫy tay gọi Diệp Gia: "Gia Nương, đến thử xem. Đây là bộ đồ nương mới may cho con. Y phục con làm trước đó đều nhỏ rồi, n.g.ự.c chật chội, mặc nhìn không được đẹp."

Bà ấy không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc, mấy người trong phòng đã lập tức liếc nhìn n.g.ự.c Diệp Gia.

Đúng vậy, nhờ canh bổ Dư thị nấu cho Diệp Gia uống, nàng không chỉ cao lên một chút mà kích thước n.g.ự.c cũng đột ngột nở ra một vòng. Y phục ban đầu đã trở nên hơi nhỏ rồi. Thật ra thì không phải nàng không thể mặc nổi, chỉ là đồ hơi bó chặt ôm sát người. Nếu là ở đời sau, mặc đồ bó như thế đi trên đường là vừa vặn, nhưng trong thời cổ đại còn bảo thủ, mặc như vậy có vẻ hơi không trang trọng lắm.

Chu Cảnh Sâm ho khan một tiếng roi nghiêng mặt đi.

Diệp Gia nhìn đôi gò má hắn đỏ bừng thì không nói nên lời, mặt mũi cứng đờ đi vào phòng Dư thị.

Dư thị có gu thẩm mỹ tốt, chọn vải rất hợp với Diệp Gia, luôn có thể tôn lên vẻ đẹp của nàng. Diệp Gia mặc váy vào với sự giúp đỡ của bà ấy, mặc vào rồi, bộ váy cũng mang theo tiên khí bồng bềnh.

"Đây là váy Lưu Tiên. Ngày xưa, ở Yến Kinh... Khụ, ở Trung Nguyên, có một thời gian rất thịnh hành." Lời của Dư thị nói đến miệng rồi thì dừng lại: "Ta biết Gia Nương con mặc lên kiểu gì cũng sẽ rất đẹp. Lần tới, ta sẽ làm thêm cho con một bộ trang sức, thêu một đôi giày nữa, kết hợp với nhau chắc chắn sẽ rất ăn ý."

Diệp Gia: "... Rất được, rất được, cảm tạ nương."

Dư thị hài lòng gật đầu đi một vòng quanh nàng: "Chiếc váy này cần thêm một cái túi lưới, với thêm một nửa cánh tay nữa."

"Nương muốn làm gì cũng được, nương làm cái gì cũng đẹp cả."

Ai mà không thích y phục đẹp chứ, Diệp Gia cũng rất thích. Chỉ là nàng không có bao nhiêu cơ hội ăn mặc, có chút đáng tiếc. Dư thị cũng cảm thấy tiếc nuối, đáng tiếc cho vẻ đẹp của Diệp Gia: "Gia Nương nhà chúng ta đúng là mỹ nhân đẹp nhất. Đúng rồi, cao dán đó dùng thế nào?"

Diệp Gia được bà ấy khen ngợi thì đỏ bừng hết cả: "Cao dán gì cơ ạ?" "Cao dán ta lấy ở y quán lúc nãy ấy, cao hoa lê." Dư thị liếc nhìn gò má và hai tay nàng, vì thường làm việc dưới nước nên không nhìn được rõ đôi tay, thay vào đó, gương mặt nàng trông mịn màng hơn nhiều: "Vẫn phải thoa nhiều thêm một chút, đừng lười biếng chỉ vì tuổi còn trẻ."

Dư thị nhắc đến chuyện này, Diệp Gia mới nhớ ra bốn chai cao hoa lê bà ấy đã đưa cho nàng trước đó, thức ra nàng rất ít dùng đến chúng. Bởi vì mỗi ngày vừa mở mắt ra đã phải bận rộn, rảnh rỗi rồi thì chỉ muốn nằm lên giường. Hầu hết thời gian, sau khi tắm qua là nàng đã buồn ngủ, vừa nhắm mắt cái là ngủ thiếp đi ngay. Bốn lọ cao hoa lê vẫn còn lại ba lọ rưỡi, lọ nàng đụng tới rồi cũng mới dùng được một nửa thôi, lúc này nàng ậm ừ đáp lời: "Đang dùng, đang dùng."

Dư thị vừa nhìn thấy biểu cảm của nàng là biết ngay nha đầu này chưa dùng. Liếc nhìn khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của Diệp Gia, nghĩ đến mấy cô nương Cố gia sống trong nhung lụa ở kinh thành. Không nhịn được, bà ấy đưa ngón tay chọt chọt trán Diệp Gia: "Dung nhan trời sinh cũng cần biết chăm sóc, nếu không thì già rôi cũng xấu thôi. Nương có thể giúp con bồi bổ từ bên trong, con cũng phải tự học cách dưỡng da ở bên ngoài."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...