🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 277: Chương 277

Ánh mắt kia đảo qua, giống như một lưỡi d.a.o cạo vào cơ thể ai đó, lại khiến nhiều người khiếp sợ đến mức thành thật.

"Sau khi cho những thứ này vào xong thì sẽ lên đường." A Cửu nói chuyện không khách khí, lạnh lùng cứng rắn: "Tối nay chúng ta sẽ khởi hành, trái cây và dưa không đợi ai cả. Nếu để lâu thì hương vị sẽ giảm đi rất nhiều, nhanh làm khô cho tai"

A Cửu răn dạy người khác, Diệp Gia sẽ không xen vào, nhìn bọn họ chất mấy xe dưa đi, dặn dò mấy câu: "Trên đường chú ý an toàn."

A Cửu gật đầu, rồi đi đến phòng sau hậu viện nói vài lời với Diệp tứ muội và đứa bé. Cùng với một con dao, cứ thế mà đi.

Họ vừa rời đi thì Chu Cảnh Sâm mới từ doanh địa trở về. Cả đêm hôm qua không ngủ, hôm nay lại dành cả ngày luyện tập trong doanh địa. Lúc hắn trở về, sắc mặt không được tốt cho lắm, dưới mắt đều là quầng thâm. Đoán chừng trong doanh địa lại xảy ra chuyện gì đó, ngôi trong phòng trầm tư hồi lâu, lại đi lấy giấy và bút mực viết mấy phong thư rồi gửi đi. Đến khi trời tối, hắn mang theo một thân sương sớm từ ngoài nhà trở về.

Lúc bước vào phòng, Diệp Gia đang tính toán sổ sách dưới ánh đèn. Nghe thấy động tĩnh, nàng ngẩng đầu ngước mắt nhìn hắn.

Chỉ là thản nhiên liếc mắt một cái, Diệp Gia chú ý hình như hắn bị thương. Y phục mặc chỉnh tê, không nhìn kỹ cũng không thể biết được, nhưng Diệp Gia liếc mắt đã nhận ra cánh tay của hắn chuyển động không mấy uyển chuyển. Bàn tay đếm tiền dừng lại, Diệp Gia cau mày nhìn về phía hắn: "Cánh tay chàng bị sao vậy?"

Chu Cảnh Sâm không ngờ ánh mắt của Diệp Gia lại tỉnh tường đến vậy, một cử động nhỏ cũng khiến nàng nhìn ra.

"Không có gì." Chu Cảnh Sâm cởi áo giáp mỏng, đi đến ngồi đối diện Diệp Gia. Ánh đèn mờ ảo chiếu sáng hai người, ánh mắt Chu Cảnh Sâm rơi xuống trên khuôn mặt của Diệp Gia. Ngoại hình của nàng ngày càng nảy nở, ngày càng xinh đẹp động lòng người. Hắn nhàn nhạt cười, nước da của hắn trắng nõn, quầng thâm dưới mắt đặc biệt rõ ràng sau một đêm chịu đựng không ngủ.

Thật ra hắn không xấu, nhưng sắc mặt của hắn như vậy khiến hắn ta lộ ra vài phân gầy yếu: "Tân quan thượng nhiệm, nhậm tam bả hỏa*."

"Tân quan thượng nhiệm, nhậm tam bả hỏa?" Diệp Gia nhướng mày: "Trưởng quan khu đóng quân mới đã đến rồi à?"

*Tân quan thượng nhiệm, nhậm tam bả hỏa: quan mới nhậm chức ba đám lửa; tục ngữ, quan mới lên chức, làm ra một hai ba việc để tỏ rõ tài cán, quyết tâm, đạo đức, vì dân vì nước; muốn tỏ uy phong, lập uy, khiến quần chúng phục (giống như đốt lên mấy đống lửa vừa sáng vừa nóng, thu hút mọi người đều thấy). Nhưng về sau không biết có được như thế nữa không, hay dau lai vao day.

"Ừm"

Chu Cảnh Sâm bận rộn đến canh giờ này, một hạt cơm cũng chưa ăn, bưng ấm trà trên bàn, úp tách trà lên, rót một tách rồi uống.

Trà lạnh làm ẩm môi hắn, khiến môi hắn càng đỏ hơn: "Mặc dù là trưởng quan nhưng suy cho cùng là người mới đến. Để khiến bọn rắn độc địa phương nghe lời, đương nhiên phải ra tay chỉnh đốn tay sai một phen rồi."

Diệp Gia thấy cánh tay hắn cử động không được tự nhiên, nàng bỏ hết tiền vào rương tiên rồi đứng dậy.

Nàng bước đến bên cạnh Chu Cảnh Sâm, nắm lấy tay kia của hắn.

Lông mi Chu Cảnh Sâm khẽ run ray hai cái, hắn rít nhẹ một tiếng, để nàng tùy ý nắm lấy cổ tay mình. Diệp Gia thuận theo cổ tay hắn, bóp từ bắp tay nhỏ lên trên bắp tay lớn, lại nghe thấy hắn khẽ rít lên.

Diệp Gia mím môi, lên tiếng nói: "Chàng đứng lên, đi theo ta qua kia nhìn xem."

Chu Cảnh Sâm nghiêng đầu nhìn Diệp Gia, ánh sáng từ bên cạnh chiếu rọi, lông mi dày che khuất ánh sáng mờ ảo trong mắt hắn.

Hắn vô cùng ngoan ngoãn đứng dậy, bị Diệp Gia kéo đến bên giường ngồi xuống.

Nhưng y phục hắn mặc là quân phục, cổ tay áo rất chật, căn bản không thể kéo lên được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...