🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 249: Chương 249

Chu Cảnh Sâm cụp mắt, đứng dậy, quay ve phòng của Diệp Gia.

Khi hắn vào phòng, Diệp Gia đang lục lọi đồ đạc, trên giường có một cái bọc mở tung ra.

Vốn dĩ nàng không cẩn thận chạm vào, thế nhưng khi mở ra xem mới phát hiện đó không phải đồ của mình. Khi nàng chuẩn bị đóng cửa thì lại nhận ra một thứ trông rất quen. Nàng bới được một mảnh vải đỏ tươi từ trong bọc y phục của Chu Cảnh Sâm. Mảnh vải quen thuộc này, hình dáng cũng quen... Nàng nhíu mày xem cẩn thận, sau khi phát hiện ra một hoa văn quen thuộc trên mảnh vải đỏ, Diệp Gia ngước mắt nhìn Chu Cảnh Sâm vừa mới bước vào phòng.

Khi ánh mắt kỳ lạ của Diệp Gia, không hiểu sao xương sống của Chu Cảnh Sâm bỗng lạnh buốt.

Chu Cảnh Sâm cố gắng bình tĩnh nói: "... Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Ngươi lấy cái này ở đâu ra?"

Diệp Gia híp mắt, ánh mắt sắc bén như muốn đ.â.m thủng tên trộm đồ lót trước mặt.

Chu Cảnh Sâm chớp mắt, ngay khi ánh mắt hắn rơi xuống món đồ lót màu đỏ tươi, gương mặt hắn lập tức đỏ bừng. Hắn vội vàng vào phòng, nhanh tay đóng cửa rồi lúng túng tháo cả thanh gác cửa sổ, sau đó hạ giọng nói: "Ngươi gửi cho ta."

Diệp Gia: "22"

Nàng còn tưởng là mình nghe nhầm, hoặc đầu nàng bị chập nên hỏi lại hắn một lần nữa: “Ngươi nói cái gì, ngươi nói lại xem nào??”

"Ngươi gửi cho ta, nếu không... Sao ta có thể lấy được?"

Diệp Gia:

Chu Cảnh Sâm từ từ đi đến cạnh bàn, cầm món đồ màu đỏ khỏi tay nàng, rồi gấp cẩn thận.

Diệp Gia khiếp sợ: "22???"

Chu Cảnh Sâm đứng trước mặt Diệp Gia như một cây trúc cao ngất. Hắn cúi xuống nhìn nàng, hiểu rõ nhưng gương mặt vẫn mất khống chế đỏ bừng. Hắn nói nhỏ, dáng vẻ khó giấu nổi sự ngại ngùng: "Cơ mà Gia Nương, từ nay ve sau nếu muốn đưa cho ta thứ này nên kín đáo một chút. Thứ riêng tư như thế này tuyệt đối không thể nhờ người gửi hộ, nếu có người nào xấu xa một mình lục lọi bọc đồ của ngươi. E rằng sẽ không hay..."

Gương mặt của Diệp Gia đỏ bừng như sắp phát nổ.

"Nếu ngươi muốn tặng thì cứ tự tay đưa cho ta." Hắn ho khẽ rồi nghiêng mặt, vành tai đỏ bừng như sắp rỉ máu.

Nàng nhìn xung quanh, thấy một tờ giấy trong bao đồ. Nàng bước lên túm lấy tờ giấy, xé thành mảnh vụn, sau đó lại lao lên, tung trước mặt Chu Cảnh Sâm như cánh hoa rơi. Chu Cảnh Sâm chớp mắt: "??"

"Nhìn thấy chưa?"Diệp Gia túm cổ áo hắn, kéo hắn xuống cùng độ cao với mình. Mặt nàng đỏ tới mang tai, nghiến răng nghiến lợi nói "Tuyết rơi tháng sáu, sét đánh ngày đông! Ngươi từng nghe đến chưa? Bên ngoài Đậu Nga tức đến bật khóc rồi kìa, ngươi có nghe thấy nàng ấy đang khóc gì không?”

Chu Cảnh Sâm ngửi thấy mùi hương gần trong gang tấc của nàng, hương hoa lê mềm dịu. Mi mắt hắt run rẩy cực nhanh: "... Hả? Đậu Nga là ai?"

Diệp Gia hung dữ túm lấy thịt ở hai bên má hắn: "Điều quan trọng không phải Đậu Nga là ai? Mà là nàng ấy đang khóc, nàng ấy đang khóc đó. Ta bị oan, ta bị một kẻ giả vờ lịch sự như ngươi đổ oan!"

Chu Cảnh Sâm: "..."

Cuối cùng về vấn đề món đồ này là hắn lấy hay là nàng gửi, hai bên bên nào cũng cho là mình đúng. Nhưng lẫn nhau đều ôm tâm thái chừa lại chút mặt mũi cho người kia để thối lui một bước, làm như không có gì phát sinh. Chỉ là về việc món đồ lót này thuộc quyền sở hữu của ai, Diệp Gia nghiêm mặt nhìn Chu Cảnh Sâm gấp nó chỉnh tê bỏ vào trong bọc y phục của mình, mặt không chịu thua kém đỏ lên.

"... Chàng thế nào cũng phải mang nó theo sao?" Nghẹn thật lâu, Diệp Gia tính thẳng vẫn không nhịn được mà châm biếm.

Tên này thật sự giả một bộ nhã nhặn muốn chết. Cứ giả vờ mặt đỏ tai hông e thẹn không thôi, không phải vẫn công khai mang đồ theo hay sao? Người bình thường nếu cảm thấy ngượng ngùng, bị vạch trân thì không phải nên trực tiếp trả đồ về hay sao?!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...