🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 212: Chương 212

Vốn dĩ là gánh vác nhiệm vụ gian khổ như vậy, hắn ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý là cuộc tiêu diệt sẽ thất bại. Kết quả là không có người nào bị thương nặng hết. Thật đúng là làm cho hắn ta nở mày nở mặt!

Đặng Khú Trường rất vui mừng, hạ lệnh cho người g.i.ế.c bò g.i.ế.c dê, uống rượu ăn mừng. Kêu gọi các anh em tướng sĩ hô hào.

Đốt lửa trại, các tướng sĩ ăn uống no say ăn mừng.

Thực tế là, nếu dựa vào cách làm lúc đầu của Đặng Khúc Trường. Đương nhiên cuộc tiêu diệt này chính là đem ba trăm người đánh vào chính diện, có thể g.i.ế.c được bao nhiêu thì g.i.ế.c bấy nhiêu. Sao có thể đánh đồng người có mưu lược đánh trận và người l* m*ng đánh trận được chứ? Dùng chiến thuật rất hay, không tốn một binh một tốt nào vẫn có thể thắng. Đặng Khúc Trường nghĩ đến công lao của lần này, không khỏi nôn nóng hét lên: "Người đâu! Kêu ky binh Chu lên đây! Hôm nay ta nhất định phải uống với hắn một ly mới được!"

Lần này có thể hầu như giành được thăng lợi mà không có chút thương vong nào đều là công lao của Chu Cảnh Sâm.

Bên phía Chu Cảnh Sâm vẫn chưa định quay về, nếu đã tiêu diệt thì cắt đứt hết mã phỉ lớn, còn có rất nhiều mã phi rải rác cũng luôn tiện giải quyết. Bên này còn đang thương lượng làm sao để xử lý, còn bên phía Diệp Gia đang rơi vào cảnh lúng túng Không phải là lúng túng trên con đường sự nghiệp mà là do tình cảm của Diệp tứ muội và A Cửu quá tố làm cho Dư thị xung kích. Vốn dĩ là bà ấy ngồi xổm ở bên giếng làm việc yên lành, đột nhiên lại kêu Diệp Gia viết thư cho Chu Cảnh Sâm.

“Ta nhớ là trên đường hành quân sẽ có một dịch phu chuyên đưa thư nha

Dư thị vừa dè dặt cẩn thận quét bột đậu vài trong cái cối, vừa xoay đầu nói chuyện với Diệp Gia đang rửa tụy lợn bẩn: "Doãn An hành quân ở bên ngoài cũng không biết sống có tốt hay không? Chớp mắt đã sắp được một tháng rồi, vậy mà lại không có một tin tức gì. Gia Nương à, trong nhà không phải có bút mực giấy nghiên sao? Chi bằng con hãy viết thư cho Doãn An, tiện thể mang theo ít đồ ăn này cho hắn luôn đi..."

Người đầu tiên mà Diệp Gia khi xuyên tới thế giới này chính là Dư thị, cộng thêm tính tình của Dư thị cũng tốt nên hại người họ chung sống cũng rất hoà hợp, đương nhiên tình cảm dành cho Dư thị cũng không bình thường. Đa số những lúc Dư thị lên tiếng, Diệp Gia đều sẽ nghe: "Không hay lắm đâu, tướng công đang đánh trận mà."

"Có gì mà không tốt chứ? Người ở ngoài lúc nào cũng nhớ đến gia quyến nhất" Dư thị nói như thể rất có kinh nghiệm/"Đôi lúc chỉ là một bức thư nhà nhỏ nhoi, cũng là niềm tin để cho người ta tiếp tục sống đó. Hơn nữa, lúc đầu khi Doãn An ở nhà, cứ thèm ăn những món ăn ngon mà Gia Nương con nấu. Nếu không phải là tay nghề của nương không tốt, nấu không ngon, cũng sẽ không làm phiền con phải nấu..."... Nói đến hai chữ làm phiền nghe có vẻ hơi khach sao.

Diệp Gia liếc bà ấy một cái: "Hôm nay trời nóng như vậy, sợ là những món ăn này không đưa được tới chỗ của tướng công thì sẽ hư mất."

"Cho dù có hư rồi thì cũng là tâm ý của con." Dư thị nói: "Chỉ cần là của Gia nương con nấu, Doãn An nhận được đều sẽ rất vui mừng."

Diệp Gia: ˆ..."

Được, cũng đâu phải là không làm được đâu.

"Vậy được." Diệp Gia cũng không phải ngượng ngùng như vậy. Bên phía nàng sau khi đã chuẩn bị xong những thứ cần dùng làm xà phòng thơm, chỉ cần kêu ông Tôn đập nữa thôi. Thịt đầu lợn đã có Diệp ngũ muội làm sạch rồi, bây giờ những việc Diệp tứ muội có thể giúp chính là thu dọn rau hẹ, nàng ấy cũng có thể bớt rảnh tay: "Nhưng làm gì đây? Với thời tiết này thức ăn nhiều nhất cũng để được ba ngày, để lâu hơn sẽ bị hư."

"Tướng công thích ăn gì?" Diệp Gia nhớ là hình như Chu Cảnh Sâm có hơn kén ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...