🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 205: Chương 205

Ông Tôn đi theo phía sau Diệp Gia đang cầm vải mới còn chưa may đồ, ông Tôn xoa xoa tay, không kiềm được mà cảm thấy vui vẻ.

Không còn cách nào khác, ông ấy đã không mặc quân áo mới trong rất nhiều năm, cho dù có là người già thì cũng sẽ cảm thấy vui vẻ khi được may quần áo mới. Diệp Gia kéo vải thanh toán xong thì hẹn thợ may, bảo nàng ấy đến nhà Chu gia vào xế chiều để đo.

Cảm thấy đã tiêu nhiều như thế thì nàng quyết định tiêu luôn một lần.

Đúng lúc trong nhà sắp hết gạo, làm bánh cũng tốn nhiều bột. Bột lân trước mua về cũng sắp hết, lần này Diệp Gia mua nhiều hơn một chút, hai phần một và một phần ngũ cốc, công với 20 cân gạo.

Chất đầy lên xe bò mà vẫn không hết, các nguyên liệu dầu muối tương dấm cũng được mua không ít. Cộng thêm rau hẹ và trứng gà, đầu lợn, cộng tất cả số này lại, nàng đã tiêu gấp mười lân sáng nay.

Lúc tiêu tiền thật sự vui vẻ, chờ đến khi thấy trong túi không còn bao nhiêu thì đầu óc của nàng mới tỉnh táo hơn chút.

May mắn là trong khoảng thời gian này nàng kiếm được nhiều tiền, nếu không thì nàng cũng không dám tiêu nhiều tiền như vậy, có nhiều tiền hơn nữa cũng không đủ để nàng tiêu.

Diệp Gia đau lòng cam lấy hầu bao trống rỗng, rơi lệ dùng số tiên còn lại để đi mua một đàn gà con.

Ừ, sân nhà lớn như vậy, nếu không nuôi gà thì cũng có chút trống rỗng.

Diệp Gia cảm thấy chỉ cần để ba đứa nhỏ trong nhà đi bắt giun cho mấy con gà ăn là được.

Đây là kinh nghiệm nuôi gà lần trước của nàng. Trước kia chưa từng nuôi gà nên không biết, nên nàng cho chúng ăn ngô.

Sau này mới biết được bí quyết nuôi gà nuôi vịt ở nông thôn, cũng có thể tiết kiệm nhiều lương thực.

Cái gì cũng đã được mua xong, mặc dù trên đường không có người cướp giật.

Nhưng nhiều lương thực như thế cũng khiến nàng cảm thấy không yên lòng, nàng bảo ông Tôn mang đồ về nhà trước, còn nàng đi đến quầy hàng.

Trước hôm nay cũng là Diệp Gia và Diệp ngũ muội làm ăn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, từ nay về sau cũng là Diệp Gia và Diệp ngũ muội đi mở cửa hàng.

Vào lúc mở cửa hàng, Diệp ngũ muội vội vàng không dừng tay.

Lần này người đàn ông mua bốn mươi cân thịt lần trước lại đến.

Có lẽ là do lần trước thấy thịt ngon, lần này hắn ta vừa há miệng là nói muốn mua hết tất cả số thịt ở đây. Bây giờ mới vừa giờ tị lúc ba khắc, bình thường vào lúc này vẫn còn 1 chiếc đầu lợn chưa bán xong.

Hắn ta mua như thế thì bọn họ cũng có thể đóng cửa.

Diệp Gia vội vã bước nhanh đến, lấy con d.a.o cái thớt gỗ ở dưới kệ lên cắt.

Hai người bận rộn, đều là người có tay chân nhanh nhẹ, mất một lúc thì đã cắt xong thịt đầu lợn rồi trộn lên.

Người đàn ông kia cũng rất hào phóng, trực tiếp lấy ra một thỏi bạc đặt lên trên, hào khí xua tay nói: "Không cần thối."

Diệp Gia cầm bạc vào tay rồi điên lên, có lẽ là khoảng mười lượng.

Thật đúng Ial

Số bạc mà nàng mới dùng đã quay về.

Diệp Gia nhất thời vui vẻ đến mức ruột cũng đau. NG nụ cười tươi rồi gói kỹ thịt, thuận miệng hỏi khách là người ở đâu.

"Người Quan Nội, người Ký Châu." Nhìn người đàn ông kia hung hãn nhưng nói chuyện lại rất thoải mái: "Đến bên này để hộ tống."

"Hộ tống sao? Ta thấy dáng vẻ này của khách hàng thì cảm thấy võ nghệ của ngươi không tệ."

Diệp Gia vừa nghe thấy là đi hộ tống thì lập tức nói tiếp vê câu chuyện này.

Nàng có gương mặt rất đẹp, lúc cười đẹp đến mức không gì sánh bằng.

Nếu không thì mọi người Chu gia cũng không cảm thấy nàng đẹp, nàng cười, hỏi không đột ngột: "Không biết là hộ tống gì vậy? Đi đến đâu?"

"Tất nhiên là hộ tống đồ của thương đội từ Đại Yên đến Tây Vực." Nam nhân vui thích cho nên mới cho nhiều bạc trắng, hắn ta cảm thấy hai tỷ muội đều rất đẹp: "Không câu nệ loại hàng, chỉ cần có thể bán được thì sẽ vận chuyển đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...