🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 199: Chương 199

Lúc đó chỉ biết gọi Diệp Gia là đông gia, bây giờ sau khi vào thì ông ấy cũng không thể gọi tất cả mọi người là Đông gia.

Nếu như gọi tất cả mọi người giống nhau thì không phải là không rõ ràng sao? Mặc dù ông ấy đang khổ não nhưng mà Dư thị cũng không phát hiện,"À" một tiếng, chớp chớp mắt, sau đó lại bật cười.

Lập tức khóe miệng cũng ngậm cười, thầm nghĩ đầu gỗ cũng không phải gỗ. Lập tức vui vẻ đi vào bếp giúp đỡ.

Hôm sau trời vừa sáng, vẫn là Diệp ngũ muội và Diệp Gia đi ra ngoài.

Không còn cách nào khác, bây giờ công việc kinh doanh đồ ăn sáng không tốt bằng thịt đầu lợn cho nên bọn họ dồn hết sự chú ý vào thịt đầu lợn.

Dư thị không dùng d.a.o tốt, đi theo thì cũng không giúp được gì.

Chỉ có thể để Diệp ngũ muội đi. Từ lúc Diệp Gia nói muốn trả tiên công, Diệp ngũ muội là người làm việc tích cực nhất.

Nàng ấy đã làm việc từ nhỏ đến lớn, cho dù có làm gì thì cũng không được ai cho tiền. Không chỉ không cho tiên, thậm chí còn không được ăn ngon.

Cha nương ruột cũng chỉ lấy nhi tử làm trụ, phần còn thừa lại sẽ là của nàng ấy.

Một khi nàng ấy có ý kiến gì thì không chỉ có cha muốn mắng nàng ấy, mà ngay cả nương cũng nói nàng không hiểu trung hiếu lễ nghi.

Làm sao Diệp ngũ muội có thể hiểu được trung hiếu lễ nghi?

Nàng ấy chỉ biết trời sinh nữ nhi không bằng nam nhi ở trong nhà họ Diệp, bị coi làm trâu làm ngựa.

Nhưng sau khi đi theo tỷ tỷ thì đã không còn quy định này, nam tử ăn bao nhiêu thì nữ tử muốn ăn cũng có thể ăn, nàng ấy không cần trốn ở sau bếp ăn cơm, có thể lên bàn ngồi, nàng ấy cũng có thể gắp thức ăn ở trên bàn.

"Tỷ," Diệp ngũ muội cảm thấy sau khi mình đi theo tam tỷ, mặc dù ngày nào cũng phải làm việc, nhưng mà ăn ngon ngủ ngon cũng không bị ai mắng, rất vui vẻ: "Tỷ nói là thời tiết nóng, vậy thì chúng ta có nên bán mì lạnh không?”

Lần trước ăn mì lạnh mà vẫn nhớ vài ngày, bây giờ nàng ấy vừa nhớ tới thì đã ch** n**c miếng: "Vừa sướng miệng vừa đỡ thèm, còn có thể giải nhiệt."

Nàng ấy vừa nhắc đến thì Diệp Gia cũng nhớ tới.

Trong khoảng thời gian này có quá nhiều việc, ngày nào cũng bận rộn cho nên đã quên mất.

Nói ra thì bán mì lạnh vào thời tiết này cũng rất tốt. Cũng đúng lúc có thể giải nhiệt, có thể bán tốt: "Được, nếu không vội thì có thể làm rồi mang theo. Nhưng món mì này phải dùng nước giếng mới ngon, nếu nóng lên thì hương vị sẽ không còn ngon nữa."

"Thịt muỗi cũng là thịt." Bây giờ Diệp ngũ muội đã hoạt bát hơn: "Tránh một chút là một chút."

Hai người đến trấn, vừa mới treo cao tấm biển. Vừa bắt đầu mở bán thì đã có người đến đợi. Bây giờ Tây Thi cũng được coi nổi tiếng tại trấn Đông Hương.

Không phải tên bánh trứng gà rau hẹ, là thịt đầu lợn đã nấu chín.

Thịt dê thịt bò hàng đầu cũng không ngon bằng món này của nàng, có những nhà chịu chi nhiều tiền, sau khi ăn món này thì liền cảm thấy thịt dê thịt bò cũng không còn ngon.

Cũng không phải là bọn họ chưa tìm người nấu thử thịt đầu lợn, nhưng dù làm thế nào thì cũng không thể làm ra hương vị này.

Đến nước này bọn họ cũng hiểu ra một chuyện, thịt đầu lợn ở Tây Thi là độc nhất, nếu muốn ăn thì chỉ có thể đến chỗ nàng.

Hai tỷ muội đang rán bánh, có khách quen đến nói chuyện với hai người. Diệp Gia bên này nhanh chóng bán được 10 cái bánh, bỗng nhiên có người chen lên phía trước, đứng ở trước biển cửa hàng nhìn chằm chằm.

"Đây là Tây Thi sao?" Người kia không biết chữ, xoay đầu liền hỏi Diệp Gia: "Chủ quán, cửa hàng của các ngươi có liên quan đến Tây Thi ở trấn Lý Bắc sao?"

"Chúng ta từ trấn Lý Bắc chuyển đến đây." Diệp Gia vừa bán bánh vừa nói chuyện với hắn: "Trấn Lý Bắc bên kia có mã phỉ, việc kinh doanh không thể tiếp tục.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...