🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 198: Chương 198

Nếu cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền thì sẽ không nghĩ ra chuyện này được sao? Diệp Gia cười cười: "Nhưng mà nương, hai người chúng ta cũng không biết tình huống của hẻm Lê Viên, phải đi xem xét thử xem có thể kinh doanh được hay không. Nếu như có thể thì bàn việc kinh doanh này được với người khác là tốt nhất. Dù sao chúng ta cũng không nên quá dồn dập, như vậy rất dễ xảy ra chuyện. Chỉ có thể tìm người làm thay."

Dư thị không hiểu nhiều về phương diện làm ăn như Diệp Gia, nghe xong thì cảm thấy có đạo lý: "Đúng là phải hỏi rõ ràng. Nương đã hẹn với Trình di rồi, qua mấy ngày nữa nàng sẽ đến nhà ăn cơm, đến lúc đó có thể hỏi một chút."

"Trình di?" Diệp Gia nhướng mày, quan hệ tiến triển nhanh như thế sao?

Dư thị chớp chớp mắt, cũng không quên là con dâu không biết chuyện này.

Cũng không nên nói quá rõ chuyện trong quá khứ, bà ấy chỉ có thể chọn vài ý để nói: "Trình di của con là người rất cực khổ. Là người cùng quê với nương, lúc còn nhỏ hai chúng ta có giao tình. Chỉ là nhà nàng sa sút xảy ra chuyện từ sớm, nhiều năm không thấy cho nên trở thành dáng vẻ không nhận ra nhau. Hôm nay trò chuyện qua mới biết nàng đã bị đưa đến Tây Bắc..."

Diệp Gia đã sớm đoán được, cũng không kinh ngạc. Gat đầu: "Khi nào Trình di đến đây?"

"Có lẽ là bốn, năm ngày nữa." Dư thị nói xong nhớ thì tới Chu Cảnh Sâm, nhìn hai bên một chút không thấy người: "Doãn An đâu? Hôm nay còn chưa nói chuyện xong, thằng bé đâu rồi?"

"Đi rồi." Diệp Gia quay người: "Vừa về thì đã rời đi."

Dư thị nghe thấy vậy thì tức đến mức dam chân: "Đại cô nương cũng không có dáng vẻ này, đúng là đầu óc gỗ mài"

Diệp Gia nghe thấy bà ấy mắng xong thì rất thông minh mà không đáp lại. Sau khi làm xong việc, ông Tôn đã xử lý xong sau hẹ.

Tôn Tuấn, chính là đại tôn tử nhà họ Tôn, bây giờ vết thương của cậu bé đã tốt hơn nhiều.

Bây giờ đã có thể đứng dậy, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt. Lúc này còn đang ngoan ngoãn ngồi ở bên giếng ôm tiểu mã, giúp gia gia dọn dẹp cái gì đó.

Nhìn thấy Diệp Gia đi ra đến thì vội vàng gọi tỷ tỷ.

“Gọi Đông gia!"

Diệp Gia còn chưa nói chuyện thì ông Tôn đã lập tức quát cậu bé: “Gọi Đông gia!"

Tôn Tuấn sợ hãi nhảy một cái, đôi mắt đen tuyên nhìn Diệp Gia rất lâu, yếu ớt gọi đông gia. Thật ra Diệp Gia cảm thấy bọn họ gọi là gì cũng được, nàng đi qua vuốt vuốt đầu của đứa nhỏ, bị ông Tôn gọi lại: "Đông gia, Chu huynh đệ vừa có đồ nhờ ta mang đến cho ngươi." Nói xong thì xoa xoa tay đang ướt, lấy món đồ ra.

Diệp Gia nghi ngờ đưa tay nhận lấy, mở ra thì thấy bên trong là một tờ giấy có một câu rất dễ hiểu: "Sau khi xử lý xong thổ phỉ, cho ta câu trả lời nhé?"

Mặc dù chỉ là một câu nói đơn giản nhưng lại giống như một hòn đá ném vào hồ sâu, tạo ra rất nhiều bọt sóng. Tim của Diệp Gia trật nhịp, sau đó đập dữ dội.

Dư thị đi ra khỏi phòng thấy sắc mặt Diệp Gia không đúng.

Hai má hồng hồng, trong tay đang cầm gì đó nhìn. Bà ấy đi tới còn chưa nhìn rõ đó là cái gì thì đã thấy Diệp Gia vo tờ giấy kia lại roi nhét vào trong tay áo.

Trong lòng bà ấy cảm thấy kỳ lạ, hỏi câu sao thế. Con dâu lại giống như bị dọa, nói một câu không có gì, sau đó bưng lấy rau hẹ đi vào nhà bếp.

"Gia Nương đang xem gì thế?" Dư thị hỏi ông Tôn vẫn còn đang ngồi xổm.

Làm sao mà ông Tôn biết được?

Ông ấy không biết chữ.

Nhưng mà ông ấy cũng sống đến từng này tuổi, lúc còn trẻ cũng đã tốn không ít sức để có được bạn già, tất nhiên là hiểu được chút chuyện nam nữ. Lập tức cảm thấy có chút buồn cười, hàm súc nói: "Thiếu đông gia viết thư cho nàng."

Ông Tôn chưa từng làm người hầu cho nên thực sự không biết gọi người trong nhà này như thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...