🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 181: Chương 181

Hơn nữa, có ai biết là nó còn sống hay đã chết? Nếu như mua về mà nó không sống thì không phải đã bỏ một lượng bạc xuống sông xuống biển sao? Bây giờ Dư thị cũng là người biết mặc cả, nghe thấy giá tiền không đúng thì sẽ nói thầm từ chối người bán. Làm sao chủ sap hàng không hiểu được? Không phải là gặp phải người biết mua hàng saol

"Hạt giống này chỉ bán ở chỗ của tôi." Chủ sap hàng chỉ nói một câu như thế, nếu Dư thị hỏi hắn ta đây là hạt giống cây gì thì hắn ta cũng không biết đây là loại nào. Nhưng đúng là chỉ có hắn ta bán loại này: "Nếu ngươi đến chỗ khác thì chắc chắn sẽ không có."

Dư thị bị giọng điệu vô lại này của hắn ta làm cho tức giận, bộ n.g.ự.c định đứng lên, mặt cũng tức đến đỏ. Như vậy đi chủ quán," Diệp Gia thật sự rất thích dưa hấu: "Nếu ngươi bán rẻ một chút thì ta sẽ mua hết chỗ này."

Chủ quán kia nhìn Diệp Gia rất lâu, trong lòng đang suy nghĩ. Rất lâu, mắt thấy Dư thị muốn kéo Diệp Gia đi thì hắn ta mới nói: "Ta sẽ cho ngươi thêm một túi hạt giống của Tây Vực nữa. Tám trăm văn, thiếu một văn cũng không bán." Diệp Gia nhìn thấy hắn ta như vậy thì cũng biết không thể hạ giá được nữa, mặt không đổi sắc, chỉ bảo hắn ta lấy thêm một túi hạt giống khác ra. Xem xét xong, tim của Diệp Gia bỗng nhiên nhảy một cái. Có chút giống hạt tiêu, nhưng nàng không dám chắc chắn. Diệp Gia cũng biết một ít về lịch sử, ớt được đưa vào Trung Nguyên từ thời Nguyên Minh. Nàng nhớ được không phải vì nàng học, mà do may mắn 9 năm nghĩa vụ giáo dục bắt nàng phải học nhiều bài thơ Đường, ca từ và nhạc Nguyên. Bên trong "Mẫu Đơn Đình" của Đường Hiển Tổ có một câu: Hoa ớt đẹp, nóng mà đẹp. Ít nhất thì Diệp Gia cũng cảm thấy ớt du nhập vào Trung Nguyên rất muộn. Ở biên giới cũng có chỗ tốt, kết nối con đường giao thương với năm nước Tây Vực, có rất nhiều thứ mà Trung Nguyên không có.

"Đây là loại hạt gì?” Càng lúc tim của Diệp Gia càng đập nhanh, lờ mờ có cảm giác mình kiếm được thứ gì đó.

"Không biết," Chủ sạp hàng không trồng trọt nên căn bản hắn ta cũng không biết, lúc đó hắn ta cũng chỉ nhận được túi hạt này ngoài ý muốn. Bây giờ nghĩ lại thì cũng không biết mình lấy được từ đâu: "Ta sẽ cho ngươi túi này, tổng cộng là tám trăm văn, có được không?"

"Được." Diệp Gia mặc kệ Dư thị nháy mắt cho mình mà đưa tiền: "Ngươi gói lại cho ta."

Chủ sạp hàng rất thích người hào sảng như Diệp Gia. Vui vẻ đồng ý một tiếng, gói lại cho Diệp Gia tất cả sáu túi hạt giống. Cộng thêm bắp cải trắng, củ cải, hoa cúc, rau hẹ ở trong tay Dư thị. Diệp Gia đưa cho hắn ta một lượng bạc trắng. Chủ sạp hàng trả lại một trăm văn, Diệp Gia nghĩ nghĩ, lại bảo hắn ta giữ lấy. Thấy hắn ta có vẻ vẫn chưa hiểu, Diệp Gia cười nói: "Từ nay về sau nếu ông chủ có hạt giống mới thì cứ giữ lại cho ta, ngày thường ta rất thích nghiên cứu những loại cây kỳ lạ."

Chủ sạp hàng nghe vậy thì lập tức hiểu ra, lập tức cười nói: "Thật tốt, chắc chắn sẽ giữ lại cho ngươi.” Bây giờ Dư thị cũng quay ra. Mặc dù con dâu dễ mềm lòng, nhưng cũng không phải loại người dễ bị bắt nạt kia. Nhìn dáng vẻ vừa rồi có vẻ nàng đã kiếm được thức gì đó tốt. Bà ấy ổn định lại tâm tư, theo Diệp Gia đi dạo một vòng, hai người lại đi đến tiệm rèn."Đánh gì thế, Diệp Gia cũng không phải người ngồi yên chờ chết. Mặc dù bây giờ ở gần doanh trại, khả năng cao là sẽ không bị dính líu đến chuyện gì nguy hiểm, nhưng nàng lờ mờ ý thức được hai doanh trại này cũng không phải nơi tốt đẹp gì. Trong đêm nằm ngủ còn có chút lo lắng. Chắc chắn phải nâng cao tường quanh nhà, trừ cái đó ra, còn phải làm chút bẫy ở xung quanh tường.

"Phòng kẻ xấu trèo tường." Dư thị cũng chịu tốn kém ở phương diện này như Diệp Gia, bà ấy đã trải qua cảm giác từ trên trời rơi xuống địa ngục, đã sớm hiểu rõ không có gì quan trọng bằng mạng sống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...