🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 175: Chương 175

Tin tức vào thời cổ đại không lưu thông, có rất nhiều chuyện không thể biết kịp thời. Cảm giác vận mệnh bị người khác lôi kéo làm cho Diệp Gia có cảm giác vô cùng nguy cơ. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng nhớ ra nhiệm vụ thực sự của mình là ở trong vòng xoáy kiếm tiền: Thiết kế một công trình kiến trúc gỗ cho chú chó. Lại được gọi là kiến trúc sư.

Ngoại trừ làm kiến trúc thủy lợi thì Diệp Gia còn hiểu biết vê nghê mộc. Nàng đi xung quanh nhà một vòng, trở ve phòng lấy bút nghiên mà Chu Cảnh Sâm để ở nhà ra. Tường nhà ít nhất phải cao một trượng, còn cộng thêm mái nhà. Hơn nữa còn có phần mái hình tam giác, có lẽ chiêu cao của một tấm ngói là 3 cm. Hình dạng mái ngói như có hình của động vật hoặc thực vật có gai. Vào thời nhà Tần và nhà Hán, các tòa nhà cao tầng được lát bằng ống và gạch đinh liên kết với nhau bằng các mắt xích, có thể ngăn chặn việc trèo và giãm lên chúng một cách hiệu quả. Diệp Gia kết hợp tấm ngói đinh và gạch đinh với nhau. Không phải nàng sợ chết, mà nhờ người không bằng nhờ chính mình, cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không thể gửi tính mạng mình vào tay của người khác. Nếu không phải là không có nguyên liệu, không có thời gian cho nàng nghiên cứu thì nàng cũng muốn làm ra một món đồ tốt.

Sau khi vẽ xong, Diệp Gia lên tiếng chào Dư thị rồi đi ra ngoài ngay lập tức. Đi tìm chỗ chuyên làm gạch ở trấn Đông Hương.

Vào thời điểm này, có rất ít xưởng đóng gạch nhưng kỹ thuật này cũng không quá khó. Diệp Gia ở bên cạnh chỉ cho bọn họ thì cũng có thể làm được. Đương nhiên, vẫn còn cách càng đơn giản hơn. Chính là mua vôi sống và các mảnh sứ, gốm đã vờ. Chờ đến khi xây tường lên cao, sau đó cắm mảnh sứ vào lên trên xi măng thì lực sát thương cũng đủ. Nhưng mà dù sao thì cũng có chút thô, hơn nữa gốm sứ nát cũng không bền được như gạch. Diệp Gia đi khắp trấn, hỏi mọi người để nghe ngóng, hỏi ra có một nhà chuyên đóng gạch ở trong trấn. Nàng mang bản vẽ gạch đinh đến đó. Cũng không nói muốn làm cái gì, chỉ nhấn mạnh về kích thước và chất lượng của những viên gạch.

Người làm gạch nhìn chằm chằm vào bức tranh một lúc mà vẫn không dám cam đoan, chỉ nói một câu: "Có thể thử một lần. Không bằng mấy ngày nữa thì ngươi đến đây xem."

Cho dù ra sao thì chuyện này cũng khiến Diệp Gia thoáng bình tĩnh hơn nhiều. Từ chỗ đóng gạch trở về, Diệp Gia gặp hai tôn tử ông Tôn đang lái xe bò. Bây giờ dáng vẻ của ông Tôn hoàn toàn chút chật vật, y phục lam lũ thấm đầy bùn đất, đầu tóc cũng bẩn bẩn mà dính trên đầu. Mới mấy ngày không thấy, gương mặt vốn gầy gò của ông ấy cũng bị hõm vào rất sâu, đôi mắt sưng lên giống như hạch đào. Trên cánh tay còn có vết thương, một đứa nhỏ nửa c.h.ế.t nửa sống nằm ở trong lòng ông ấy. Hai người gặp nhau ở ngã ba rẽ vào Chu gia, ông Tôn dừng xe bò lại. v**t v* đứa nhỏ đi đến trước mặt Diệp Gia, còn chưa nói gì thì đã quỳ rạp xuống trước mặt Diệp Gia. Diệp Gia bị ông ấy dọa sợ nhảy một cái, vội vã đưa tay đỡ ông ấy. Ông Tôn lại sống c.h.ế.t không chịu đứng dậy, nước mắt rơi như mưa: "... Đông gia, ta biết thỉnh cầu này của mình có chút mặt dày. Nhưng bây giờ ta thực sự không còn cách nào khác. Bạn già của ta đã đi vào ngày mã phỉ vào thôn, hai đứa nhỏ, tiểu tôn nhi trốn ở dưới gầm giường thoát được một kiếp. Đại tôn nhi chịu một đao, bị thương thành như vậy. Một người già như ta không có bản lĩnh, tiền trong nhà đều dùng để mua thảo dược cho bạn già, bây giờ chỉ có thể đến cầu đông gia thu lưu cứu mạng."

Ông ấy mới nói vài lời thì Diệp Gia đã đoán được, trong lòng cảm thấy chua xót khó chịu. Ông Tôn v**t v* đứa nhỏ muốn dập đầu lạy Diệp Gia, cơ thể gầy gò của ông ấy co thành một quả bóng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...