🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 161: Chương 161

Ăn đến mức miệng đầy mỡ. Diệp Gia cho Vương lão thái sát vách một bát, dù sao thì cũng không phải là không thể cho Chu Cảnh Sâm.

Chỉ là không biết ban đêm hắn nghỉ ngơi ở đâu, nếu muốn đưa đồ thì có chút rắc rối. Nàng lập tức gói một bọc lớn để vào giỏ trúc: "Nương làm chủ là được."

Lo lắng ra cửa, tất nhiên Dư thị đi đưa đồ ăn.

Bà ấy bỏ thêm chút bạc vào túi, thay bộ đồ bớt tồi tàn hơn rời đi. Ông Tôn đã chờ ở bên ngoài. Diệp Gia lên xe bò, đi đến nhà họ Diệp trước. Bây giờ binh hoang mã loạn, các con cháu nhà họ Diệp chắc chắn không muốn ra ngoài cùng nàng. Nhưng vì Dư thị, Diệp Gia cũng chỉ có thể đi một chuyến. Đến nhà họ Diệp, tình huống ở bên trong cũng rất loạn. Hơn nữa nhà họ Diệp ở ngay sau thôn Vương gia. Có không ít mã phỉ không tìm thấy được chạy cho nên đã lao đến nhà họ Diệp, làm hại không ít người. Bây giờ nhà họ Diệp đang tìm kiếm xem còn tên mã phỉ nào đang ẩn náu trong nhà mình không. Trong thôn loạn hết lên, từ xa đã nghe thấy tiếng ôn ào. Bởi vì trưởng thôn là người nhà họ Diệp cho nên chuyện này đã bị kéo dài vài ngày đêm. Diệp Đồng Sinh là người có học có uy vọng ở trong tộc được gọi đến nhà trưởng thôn nên không có ở đây.

Xe bò của Diệp Gia dừng lại ở ngoài cửa, không nhìn thấy nhiều người nhà họ Diệp ở đây.

Chân của Diệp ngũ muội, Diệp Thanh Hà còn chưa khỏe nên ở trong phòng. Diệp Tô thị đang làm đế giày ở dưới gốc cây, mấy đứa nhỏ cũng chạy đến nhà trưởng thôn hóng hớt. Diệp ngũ muội nói muốn đi gọi người thì bị Diệp Gia ngăn cản: "Không cần. Ta chỉ đến nói vài lời mà thôi."

Lấy ra bọc gà chiên ở trong giỏ, Diệp Gia nói lại chuyện Chu gia muốn dọn đến trấn Đông Hương. Cũng không quan tâm đến vẻ mặt bất ngờ của Diệp Tô thị, dáng vẻ lo lắng kia giống như từ này về sau Diệp Gia sẽ không trở vê nữa, Diệp Gia lại nói về khả năng đám mã phi kia có thể quay lại.

"Là ý của tướng công, hắn cũng cảm thấy mã phỉ sẽ quay lại báo thù." Diệp Gia cũng không khuyên nhủ nhiều, chỉ bảo nhà mình sắp xếp: "Neu như chúng báo thù thì chỉ sợ chúng sẽ g.i.ế.c người tiếp. Đến lúc đó cũng không biết có còn may mắn như lúc này không nữa. Thật ra trấn Đông Hương vẫn an toàn hơn chút. Nếu ở bên kia thì đám phổ phỉ cũng không dám giương oai dưới mí mắt của quân lính."

"Tam tỷ có ý gì?" Diệp Thanh Hà biết cách nắm trọng điểm: "Tỷ cảm thấy mọi người cũng nên dọn ra ngoài sao?"

Ánh mắt hoảng sợ nhìn Diệp Gia, nhưng rõ ràng Diệp Tô thị bài xích chuyện chuyển nhà, nói chuyện mơ hồ: "Có chuyển hay không thì phải tùy thuộc vào mọi người. Đây chỉ là do tướng công ta đoán. Lời đoán cũng không quá chuẩn, ta không dám cam đoan."

Quả nhiên là Diệp Tô thị không đồng ý. Cộng thêm thái độ lạnh nhạt của Diệp Gia, hoàn toàn không còn dáng vẻ thân thiết với nương như ngày xưa cho nên bà ta cũng cảm thấy không vui. Nhưng tính tình của bà ta rất hèn yếu, cũng không nói được lời hung ác, liền lo lắng nói: "Toàn bộ gia tộc nhà họ Diệp đều ở đây, căn nguyên cũng ở nơi này, ngươi muốn bảo cả nhà chuyển đi đâu chứ? Đi đến một nơi xa lạ, ngươi muốn cả nhà ăn gì? Ngươi còn nhỏ, há miệng là có thể nói lung tung. Căn nguyên ở đâu thì người ở đó, làm sao có thể tùy tiện khuyên người khác rời khỏi quê hương!"

"Tùy các ngươi." Nói xong lời này, cũng không còn gì để cưỡng câu nữa: "Hiện tại ta muốn hỏi xem trong nhà có ai muốn đi đến trấn Đông Hương cùng ta không. Nếu đi một mình thì mẹ chồng ta không yên lòng, đúng lúc ta cũng muốn tìm một người bạn."

Diệp Gia đã chuẩn bị sẵn tâm lý là không có ai muốn đi cùng mình, ai biết nàng còn chưa nói xong thì Diệp ngũ muội đã đứng ra: "Tam tỷ, ta đi với tỷ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...