🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 144: Chương 144

Nhắc mới nhớ, sân này của Chu gia không tính là nhỏ, trước sau chiếm hơn bốn trăm mét vuông. Nhưng mà đây cũng là vì may mắn trấn Lý Bắc không đáng tiền, lại ít người. Sân nhà ai cũng rất lớn, rất nhiều người đều nuôi súc vật ở trong sân nhà mình.

Chu gia là một gia đình nhỏ. Ba căn phòng nhỏ được làm nhỏ dần để tiết kiệm vật liệu khi mới xây dựng. Khu vực tây bắc đang là mùa hè, phòng thấp sẽ rất nóng. Trước kia Diệp Gia không định đợi lâu, cho nên không quan tâm. Nhưng bây giờ làm ăn cũng phải làm ở chỗ này, trong nhà có điều kiện tất nhiên cũng phải nâng cấp lên mới được.

"Ta nghĩ đợi đến khi việc buôn bán xà bông thơm của nhà ta thực sự làm được, trong tay có nhiều tiền hơn, ta sẽ xây lại cái nhà này." Diệp Gia nói tùy tiện, từng câu từng chữ lại giống như hòn đá nhỏ đập vào trong lòng nàng: "Đến lúc đó lại bàn bạc với hàng xóm một chút, mua đất ở gân, làm một cái viện tử lớn một chút. Dựa vào tường trông nho hoặc là hoa cây..."

Dư thị uống một ngụm nước đậu xanh của trấn Tỉnh Thủy, một ngụm nước ngọt làm mát bụng: “Gia nương nghĩ là được."

Diệp Gia cười một tiếng, ngước đầu nhìn lên lấy bầu trời.

Ánh chiều tà le lói, một loại không khí yên bình, Hai người ngồi một hồi trong sân rồi quay về phòng ngủ của mình. Bốn giờ sáng ngày hôm sau, đốt đèn nhào bột gói bánh bột ngô ở trong bếp. Dư thị đã dan dần làm thành thạo, bây giờ cũng không cần Diệp Gia chỉ cũng có thể gói rất tốt.

Hai người bận rộn một hồi, ngoài cửa nghe thấy động tĩnh của xe bò mới đi mở cửa.

Sau khi chợ ngói có thêm sạp hàng ăn, bánh bột ngô cũng không còn nổi tiếng nữa. Có nhiều thứ khi mới ăn thì thấy rất ngon, nhưng ăn lâu ngày sẽ không còn hiếm nữa. Diệp Gia không phải không nghĩ tới việc đổi sang bán món khác, nàng thậm chí cũng suy nghĩ đến việc bán bánh rán. Nhưng nghĩ lại không thể quá tham lam, sau này nàng không còn nhiều thời gian và công sức để làm kinh doanh khác mà tập trung vào việc quản lý quầy bán đồ ăn sáng ở trấn Lý Bắc.

Nhưng mà bánh rán thì đúng là đáng để làm thử một lần, đợi rảnh sẽ làm, nhà mình ăn.

Hôm nay các nàng lên trấn sớm, khi đến sạp hàng nhà khác vẫn còn chưa mở cửa. Bánh trứng gà rau hẹ bán chạy, sáng sớm rất bận rộn. Ba trăm cái bánh bột ngô rất nhanh đã bán xong, đến thời gian bắt đầu bán thịt đầu heo.

Hai người mới mang cái bàn lên, thật xa nhìn thấy một cô nương cao lớn ôm bao đồ lớn tới. Diệp Gia cúi đầu loay hoay thớt gỗ và nước dùng, Dư thị thấy người kia đi thẳng về phía quầy tây thi tưởng là nàng ta muốn mua bánh bột ngô. Lập tức đứng lên cười nói: "Xin lỗi, hôm nay bánh bột ngô đã bán hết rồi. Muốn ăn, chỉ có thể đợi sáng ngày mai..."

Bà ấy còn chưa nói hết lời, cô nương kia đã mỉm cười quay đầu nhìn về phía Diệp Gia. Những lời khác cũng không nói nhiều, nàng ta đặt bao đồ lớn kia vào trong tay Diệp Gia: "Gia nhi, đây là tiểu nhị gia bảo ta mang tới cho ngươi."

Diệp Gia ngẩng đầu, cô nương kia trách móc: "Hôm đó đưa đến cổng thị trấn không thấy ngươi, ta lại phải mang về. Mấy ngày trước tiểu nhị gia sẽ cùng với thương đội chở hàng đến Nam Việt không có ở đây, nên ta đưa tới cho ngươi. Ngươi cất kỹ đi, nếu không tiểu nhị gia quay về hỏi, ta lại phải chịu phạt."

Nói xong, nàng ta bỏ đồ xuống rồi chạy.

Diệp Gia ngẩn người, muốn đuổi theo, bên cạnh có người ăn đã quen thịt đầu heo của quầy tây thị thấy thịt vừa mới lên nên đến hỏi.

Có khách đến không thể bỏ mặc, tất nhiên phải bán hàng. Ngược lại Dư thị ở bên cạnh gặm bánh bột ngô liếc nhìn bao lớn kia, lập tức nhớ đến chuyện vài ngày trước đó con dâu gặp phải Trình Phong ở trên trấn. Gia nương cũng đã nói rõ không nhận đồ của hắn ta, người này làm sao còn đuổi theo người ta đưa?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...