🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 140: Chương 140

Lá lách heo tất nhiên phải càng mới càng tốt, dù sao xà bông thơm có tác dụng nhiều ít quyết định ở vật bài tiết bên trong lá lách. Đã muộn như vậy, trở vê cũng không làm được. Bỏ qua một ngày, đến mai sợ là không có hiệu quả tốt như vậy.

Trên trấn chỉ còn lại một cửa hàng thịt, đồ te mỗi ngày g.i.ế.c hai đến ba con heo, Diệp Gia muốn năm cái lá lách heo cũng hơi khó. Đồ tể biết được Diệp Gia mua chút nội tạng heo về ăn, thật sự không cảm thấy kỳ quái.

"Ngày mai ta g.i.ế.c ba con heo, có thể cho ngươi ba cái lá lách." Đồ tiền kiếm được của Diệp Gia không ít tiền, hai người cực kì thân, nghe nói nàng cần cũng chỉ có thể nghĩ cách một chút: "Nếu không ngày mai chạng vạng tối các ngươi đến tìm ta, ta đến ông chủ Lý kiếm cho ngươi hai cái nữa."

Nghe hắn ta nói như vậy, Diệp Gia tất nhiên đồng ý.

Mang theo đồ về đến nhà, đúng lúc ở đầu thôn gặp được ông Tôn chở hai cháu trai. Cả nhà thật xa nhìn thấy Diệp Gia nhanh chóng dừng xe lại. Nhìn thấy Diệp Gia cầm đồ trên tay, nhanh chóng giúp nàng nâng lên trên xe: Ta đúng là mặt dày mà.”

Hai đứa cháu trai của ông Tôn cũng rất nghe lời, ông Tôn bảo chào người là chào người.

Diệp Gia đáp lại, lại mở một bọc quả điểm tâm ra, cho hai người mỗi người một cái. Hai người vốn không dám nhận, mắt nhìn Ông Tôn thấy ông ấy gật đầu mới nhận lấy, cháu trai lớn của Tôn gia đã quen từ trước, khách sáo cảm ơn Diệp Gia. Diệp Gia sờ lên đầu đứa lớn, trẻ con vẫn rất thú vị, khuôn mặt hồng hồng cúi đầu xuống.

Đến cổng nhà, Diệp Gia để Dư thị xách đồ về, thả hai đứa trẻ xuống. Để ông Tôn đánh xe đưa nàng đến Quách gia kiều một chuyến.

Ông Tôn cũng không hỏi nhiều, lúc trước Diệp Gia bao xe của ông ấy cũng đã nói, Chu gia có việc ông ấy nhất định phải đưa. Đi tới Quách gia kiêu không tính là quá xa, xe bò cũng đi nhanh, đi hai nén nhang. Diệp Gia đến Quách gia kiều tùy tiện kéo người trong thôn lại hỏi Quách Hoài. Chuyện này chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, tìm người mà thôi. Ai ngờ nàng vừa nhắc đến Quách Hoài, sắc mặt phụ nhân bị kéo lại lập tức trở nên cổ quái.

Phụ nhân kia nhìn chằm chằm Diệp Gia hồi lâu, ánh mắt đó giống như Diệp Gia là đồ dan. Nhưng mà vẫn chỉ đường cho Diệp Gia.

Đợi đến khi xe bò đi đến nhà Quách Hoài, Diệp Gia mới mơ hồ hiểu được ánh mắt của phụ nhân kia nhìn nàng là có ý gì. Nhà Quách Hoài rách nát giống như một ngôi nhà bỏ hoang sắp sập bất cứ lúc nào. Trong sân đầy những khúc gỗ mục nát. Nhiều loại nấm có màu sắc rực rỡ mọc lên từ những khoảng trống trên cọc gỗ. Trong sân có thể thấy cỏ dại khắp nơi và có mùi lạ.

Quách Hoài đang ở ngay trong sân, ngồi xổm ở bên cạnh một cái vạc đá chơi đùa một gốc cây trông cổ quái. Cầm cái bầu trong tay, đang tưới nước lên trên cây. Nghe thấy động tĩnh thì ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt quái dị của Diệp Gia.

Hắn ta vuốt vuốt râu ria thưa thớt, mỉm cười: "Đệ muội tại sao lại tới đây?"

Diệp Gia thu hồi ánh mắt quan sát xung quanh, chỉ thuật lại lời nói của Chu Cảnh sâm cho Quách Hoài nghe.

Quách Hoài nghe xong sắc mặt thay đổi, rồi sau đó lại khôi phục lại nụ cười trên mặt. Gật gật đầu, mời Diệp Gia vào nhà uống trà.

Diệp Gia nhìn ngôi nhà đang lắc lư trong mưa gió, nuốt lời từ chối đã tới miệng xuống. Mặc dù không biết rõ nội tình của Quách Hoài như thế nào, nhưng có thể liên quan đến Chu Cảnh Sâm, sau này được lưu danh vào sách, chắc là một người tài giỏi có tính tình kỳ quái.

Nước trà tất nhiên cũng không phải loại trà ngon gì, chỉ là hai củ trà ngâm trong nước thường, thậm chí không có mùi vị gì..

Diệp Gia uống nửa bát, truyền lời lại xong định rời đi. Đi tới cửa, khóe mắt Diệp Gia liếc mắt nhìn thấy một tấm cờ hiệu mà hắn ta tùy ý đặt ở bên cạnh cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...