🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 139: Chương 139

Làm kinh doanh phải có sự kiên trì, khách quen và người tài. Nếu như ba ngày đánh cá hai người phơi lưới, việc kinh doanh sạp hàng ăn sớm muộn gì cũng sẽ trôi theo dòng nước.

"Phải thuê người làm."

Dư thị đã sớm muốn nói chuyện này, khi còn chưa có việc kinh doanh làm xà bông thơm bà ấy đã từng nghĩ đến việc thuê người. Khoảng thời gian này, mặc dù rất nhiều chuyện trong nhà bà ấy phụ một tay làm không lời oán giận, thật ra lần nào cũng mệt mỏi quá sức. Chỉ có điều con dâu làm được càng nhiều, lo việc kinh doanh lại tự mình làm, Bà ấy tất nhiên sẽ không nói: "Nhà ta nhiều việc, chỉ dựa vào hai chúng ta là không thể làm được. Sẽ mệt mỏi phát ốm mất."

Diệp Gia chưa từng nghĩ đến việc thuê người làm. Không phải nói mua người đắt, mà là không thích hợp.

Bọn hắn muốn người có thể trực tiếp vào tay làm việc, nhưng trong chợ ngói phần lớn đều là trẻ con chưa hiểu chuyện. Ít có hơn mười tuổi. Không bởi vì lý do nào khác, chỉ vì lớn tuổi không dễ nuôi. Tập tục của trấn Lý Bắc khác rất nhiều so với trung nguyên, nơi này hoang vắng, không có quan phủ trông coi. Một tờ khế ước của người có thể ngăn chặn người khác hay không là chuyện khác. Dù sao cô nhi quả mẫu của Chu gia vừa nhìn đã biết dễ bắt nạt.

"Vẫn là nên mượn người tốt hơn." Diệp Gia tram ngâm một lát nói: "Dựa theo tiền công làm việc của dân bản cứ, kết tiền công theo ngày."

Ý định ban đầu của Dư thị là mua người, thói quen của bà ấy là như thế. Nhưng điều Diệp Gia lo lắng lại rất có lý, lúc này đã khác xưa. Bọn hắn bây giờ đã không có thân phận cao quý, đúng là không dám chắc mua nha đầu lão mụ từ bên ngoài vê có thể nghe lời đến đâu.

"Chuyện này còn phải bàn lại sau, ở ngoài chậm trễ lâu như thế, đói đến mức n.g.ự.c dán vào lưng."

Bây giờ Dư thị đã có thể hấp chín bánh bao. Lâu lắm rồi chưa từng có cơm chưa chín kỹ. Nghe Diệp Gia nói như thế, lập tức nói mình đã chưng một nồi cơm gạo trong nồi. Món ăn tất nhiên là thịt chiên gòn Diệp Gia để lại cho bọn hắn vào buổi sáng.

Thứ này làm đồ ăn vặt cũng được, làm đồ ăn cũng được.

Diệp Gia gật gật đầu, đi vào trong phòng thay y phục trên người, quay đầu cầm hai cái trứng gà trong tay. Ăn hết cơm là không được, bây giờ nàng mệt mỏi cũng không muốn làm đồ ăn khác, định chiên trứng ăn cơm.

Làm cơm chiên trứng rất đơn giản, đánh hai trái trứng thêm nửa củ cà rốt. Nếu muốn ăn mặn có thể thêm chút thịt. Diệp Gia nhanh chóng làm nóng nổi, rồi sau đó đánh tan hai cái trứng gà bỏ vào xào chín sơ, bới cơm vào. Cà rốt xào hơi sống, lại đổ cơm gạo vào, trứng gà cũng thêm vào xào. Rất nhiều người thích đổ trứng gà lên cơm, xảo ra màu vàng óng. Nàng không thích, cảm thấy cơm chiên trứng như thế không có mùi cùi lửa, không thơm.

Diệp Gia bên này nhanh chóng xào một mồi trứng chiên cơm, Nhuy Tả Nhi ngửi thấy mùi thơm tỉnh dậy từ trong cơn mê. Dụi mắt mơ màng leo đến cửa phòng bếp, giọng nói sữa mơ hồ gọi thẩm nương: "Thẩm nương ăn cơm sao?"

"Không có đâu." Diệp Gia trở vê cũng đã quá bữa trưa, cô bé đã đói bụng: "Ngươi đói ăn một bát?"

"Được!" Tiểu cô nương nghe xong lời này nhảy xuống, võ tay đi tìm Dư thị lau mặt cho cô bé.

Dư thị múc nước ở bên cạnh giếng lau mặt chải tóc cho Nhuy Tả Nhi, Điểm điểm lười nhác đứng dậy từ trong ổ xông tới. Ngao ngao chạy xung quanh Diệp Gia. Cơm này Diệp Gia đã bỏ thêm muối. Biết được đại khái là chó mèo không thể ăn nhiều muối, nàng chỉ cho Điểm Điểm một muỗng nhỏ.

"Ta cũng ăn chút." Dư thị đã ăn trưa, nhưng lúc này ngửi thấy mùi thơm, cũng thèm ăn.

Lót bụng xong, Diệp Gia lên trên trấn mua đồ.

Lần trước đã mua một lần, lúc này Diệp Gia cũng quen chỗ. Chỉ mất nửa canh giờ đã mua đủ những thứ cần thiết, chỉ còn lại lá lách heo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...