🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 128: Chương 128

Có lẽ không nên gọi là cái cân, gọi là quả cân, loại cân này là loại cân được sử dụng ngày xưa, có quả cân rất nhỏ treo xuống. Trên thân cái cân vẽ vết khắc, móc đỡ hàng, quả cân rơi xuống phía sau, người ta chỉ cần nhấc dây thừng móc vào đó. Đợi hai bên cân bằng là đúng.

Trọng lượng lớn nhất của cái cân này cũng chỉ có hai mươi cân. Diệp Gia chưa bao giờ dùng loại cân này, bà Vương dạy nàng cách nhìn thang đo. Dư thị cũng ở bên cạnh quan sát, nhân cơ hội thử hai lần, cũng hiểu được phải xem cân như thế nào.

Ban đêm theo thường lệ làm ba trăm cái bánh, Diệp Gia rửa mặt xong sớm lên giường, chuẩn bị ngủ.

Điểm Điểm đã có thể chạy nhảy, tốc độ cũng rất nhanh. Ăn cái gì cũng nhiều, vóc dáng cao lớn, mùi sữa đầy người trước kia đã nhanh chóng biến mất, tứ chi trở nên thon dài, lông đen thùi dân dần có màu xám trắng, được nuôi rất tốt, bóng loáng không dính nước. Dần dần có chút giống một loại chó rất nổi tiếng ở thế hệ sao, husky. Nhưng màu lông không đều và rõ ràng bằng husky.

Diệp Gia càng nhìn càng thấy giống, mỗi ngày đều lo lắng nó tràn đầy tinh lực nhân lúc nàng không có ở nhà sẽ phá nhà. Tên nhóc này ngày bình thường không quá thích sủa, có vẻ không nghịch ngợm và phiên phức nhiều giống như husky. Chỉ im lặng từ một góc bí mật nào gân đó nhìn chằm chằm người.

Người xưa thường nói, chó cắn không sủa, Diệp Gia đoán, Điểm Điểm có lẽ là loại chó quá hung dữ, không thích sủa.

Lúc này Điểm Điểm cuộn tròn làm ổ dưới chân Diệp Gia, trong phòng hơi có chút động tĩnh, nó sẽ mở to mắt nhìn sang. Đôi mắt sâu kín hiện ra ánh sáng. Diệp Gia đưa tay vuốt vuốt trán nó, tên nhóc hừ hừ vài tiếng, duỗi đầu lưỡi đỏ thắm ra l.i.ế.m l**m lòng bàn tay của nàng, lại chậm rãi ung dung nằm sấp xuống dưới. Ban đêm ăn thịt đầu heo, Diệp Gia cũng cho nó một chén nhỏ không thêm gia vị, nó ăn no rồi là nhàn nhã ngáp.

Thổi đèn, một giấc đến bình minh. Hôm sau trời vừa sáng, Dư thị đang thu xếp ở sân.

Diệp Gia tỉnh dậy nhanh chóng rửa mặt, lại đi cho Điểm Điểm ăn. Dư thị vừa ôm Nhuy Tả Nhi đến nhà hàng xóm. Đã có chút tuổi, sáng sớm cho gà trong sân ăn. Bà Vương đặt bát thức ăn của gà xuống ôm lấy Nhuy Tả Nhi, bảo bà ấy nhanh quay về. Dư thị vội vàng trở về, đúng lúc nhìn thấy Diệp Gia đang khiêng đồ, đến phụ một tay khiêng, hai người dọn dẹp một chút vội vàng đi lên trấn.

Bán quen bánh bột ngô không còn phổ biến như lúc mới mở quán, thỉnh thoảng có người đến mua một, hai chiếc.

Ba trăm cái bánh bán đến giờ tụ vừa đúng lúc bán hết, Diệp Gia và Dư thị để lại một hai cái bánh chiên, cùng với Dư thị mỗi người một cái làm bữa sáng.

Hai người nghỉ ngơi một lát, ăn bánh bột ngô uống sữa dê đựng trong ống trúc, một lúc lâu tắt bếp lửa trong bếp. Hai người cất chảo rán đi, xách thịt đầu heo ra từ trong một cái sot khác.

Thịt đầu heo kho trước đó đã được cắt ra, mặt mũi heo đều đã được gỡ xuống. Nước dùng và tỏi thái lát, rau thơm cần tây trong một cái bồn lớn bày ở bên cạnh, Diệp Gia bày đầu heo sáng loáng đã được xử lý lên kệ.

Qua thời gian sáng sớm, thật ra chợ ngói không có nhiều người, còn đang đi đạo bên trong đều là các gia đình trên trấn. Đi dạo một vòng mua ít thức ăn, quay đầu đến cổng nhìn thấy cái giá đỡ như thế cũng có chút tò mò, thò đầu nhìn lại.

Diệp Gia biết lần đầu tiên bán thịt sẽ khó khăn, dù sao giá cũng cao. Cho nên làm một miếng thịt đầu heo vắt thành miếng mỏng, trộn lẫn với nước dùng thêm tỏi lát rau thơm cầu tây đặt ở bên cạnh bàn. Mùi thơm của tỏi rất hút người, thật xa cũng có thể ngửi thấy mùi. Rất nhiều người đi ngang qua lối ra nhìn qua cũng không nhịn được nhìn tới, Diệp Gia khuôn mặt tươi cười đón khách: "Ba mươi lăm văn một cân, thịt đầu heo nguội thái lát."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...