🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 110: Chương 110

Lúc trước quây tây thi buôn bán cũng giống như vậy, một nồi được đặt trên bếp cao nửa người, toàn bộ đều nhờ vào mùi thơm của bánh thu hút mọi người. Khi mọi người bận rộn làm việc tại các quầy hàng luôn cúi đầu và cúi thấp eo, nếu thực sự cúi đầu xuống thì trông không quá dễ thấy.

Diệp Gia làm biển quảng cáo này bằng vải gai, màu sắc sáng rõ. Chữ phía trên là do Chu Cảnh Sâm viết và được Dư thị tự tay thêu. Cho dù bọn hắn bày quầy hàng ở chỗ nào, chỉ cần cầm cái cột dựng lên cao, cho dù ngươi ở xó xỉnh cũng có thể nhìn thấy từ rất xa.

Quả nhiên vừa làm cái biển quảng cáo này, hiệu quả chỉ đường rất rõ rệt. Cho dù đa số người của trấn Lý Bắc không biết chữ, nhưng có mắt. Sáng sớm mọi người chen nhau chặn ở cổng chợ ngói, người chen trong đám người không nhìn thấy quầy hàng lúc này cũng có thể nhìn thấy biển quảng cáo, theo phương hướng tìm tới quầy tây thi.

Không thể không nói, chiêu này của Diệp Gia vừa đơn giản vừa có tác dụng. Ngược lại khiến cho tâm tư mỗi ngày đều lên trấn lúc nửa đêm để tu hú chiếm tổ chim khách của Trương gia trở nên tốn công vô ích. Thứ hai, việc buôn bán đồ ăn này vẫn phải xem kết luận tử miệng thiên hạ. Nấu ngon chính là nấu ngon, cho dù ngươi có hạ giá thấp tới đâu cũng không thể phủ nhận việc làm đồ ăn dở. Sau mười ngày, việc buôn bán của quầy tây thi lại bắt đầu náo nhiệt trở lại.

Nhưng mà chuyện này đã cho Diệp Gia một lời nhắc nhở, bánh trứng gà rau hẹ cho dù ăn ngon cũng không thể cắm đầu vào một thứ. Sản phẩm duy nhất dễ bị ảnh hưởng bởi những thay đổi của thị trường, Diệp Gia đang phân vân liệu mình có nên bổ sung thêm một số món khác để bán hay không.

Trước khi quyết định bán đồ ăn gì, Chu Cảnh Sâm phải sắp xếp đi báo cáo về doanh trại.

Bởi vì không cách quá xa, Diệp Gia và Dư thị cũng chuẩn bị đi tiễn hắn. Dư thị thực sự không yên tâm, dù Chu Cảnh Sâm đã nói trú điểm ở ngay Lâm trấn, bà ấy cũng phải đi theo cùng qua xem thử mới yên tâm. Đúng lúc Diệp Gia xuyên tới nơi này cũng đã gần nửa năm không đi ra khỏi thị trấn, cả nhà đi chung, bao hết xe bò của ông Tôn để đi. Đúng lúc còn có thể đi chung với Tôn Ngọc Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-chinh-that-danh-da-cua-phan-dien/chuong-110.html.]

Chu Cảnh Sâm có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng có thể thông cảm cho tâm tư lo lắng của Dư thị, nên thuận theo các nàng.

Lúc này có hai người trong phòng, Diệp Gia do dự có nên đưa cho hắn chút tiền phòng thân hay không.

Người này cho dù đi đến đâu cũng cần phải chuẩn bị. Làm việc bên ngoài, trên người không có bạc thì không dễ trở tay. Đêm hôm khuya khoắt Diệp Gia đếm tiền đồng, vừa đếm vừa không nhịn được quay đầu nhìn người đang ngồi dưới ánh nến ở đối diện. Trong khoảng thời gian này Chu Cảnh Sâm tô tô vẽ vẽ, vẽ tới mấy đêm, cuối cùng cũng đã hoàn thành bản đồ phòng thủ biên giới.

Diệp Gia bớt thời gian liếc nhìn, vẽ rất cẩn thận. Nhỏ như trấn Lý Bắc sáu mươi dặm về phía tây là vùng đất cát có hồ muối được đánh dấu.

Đếm xong, buôn bán mấy ngày nay tăng trở lại, kiếm được mười tám lượng. Trong nhà bây giờ đã tích trữ được tám mươi lượng bạc. Cộng với hai mươi lượng ngọc thạch của Chu Cảnh Sâm làm vật phòng thân lúc trước, tổng cộng là một trăm lượng bạc. Để dành được số tiền này ở trấn Lý Bắc, chắc là đã được xem là gia đình giàu có. Diệp Gia một tay nắm tiền đồng đập vang ầm ầm, cuối cùng lấy hai mươi lượng tiền lẻ đẩy lên trước mặt hắn.

Bạc xuất hiện trước mắt, người đang bận vẽ tranh lập tức chú ý tới. Ánh mắt Chu Cảnh Sâm ngưng lại một hồi, ngẩng đầu lên.

"Tướng công, số tiền này đưa cho chàng, khi ra ngoài mang theo trong người." Mặc dù Diệp Gia vẫn chưa nghĩ xong có nên đi theo Chu Cảnh Sâm đến cuối cùng hay không, nhưng trước mắt, nàng không thích chia tay. Nàng không muốn về Diệp gia, vậy dĩ nhiên phải cố gắng bảo vệ Chu Cảnh Sâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...