Chương 94: Yên Hoa phù nổi tiếng đến cháy hàng
【 chương 094】 Yên Hoa phù nổi tiếng đến cháy hàng
Võ Viện.
Bởi vì hôm nay là mười sáu không có lớp, nên Kiều Thụy cũng không đến phòng học, trực tiếp đi đến lôi đài của Võ Viện.
Võ Viện bên này có năm tòa lôi đài, đây là chuyên cung cấp cho đệ tử Võ Viện luận bàn với nhau. Lên lôi đài không cần giao nộp linh thạch, nhưng nếu đánh thua phải cho người thắng 300 linh thạch phí học tập. Hơn nữa, trên lôi đài chỉ cho phép sử dụng thể thuật, còn linh thuật, linh phù, trận pháp, pháp khí này nọ đều không cho phép sử dụng.
Kiều Thụy đến tương đối sớm, là người đầu tiên. Tới rồi, y bèn chọn một cái lôi đài, đứng trên lôi, chờ đợi sư huynh, sư đệ khác lại đây đấu võ đài.
Không bao lâu, vị đệ tử Võ Viện thứ hai đi tới bên này.
“Cổ sư huynh, muốn đánh một hồi không ạ?” Nhìn thấy rốt cuộc cũng có người tới, Kiều Thụy nóng lòng muốn thử mà nhìn về phía đối phương.
Nghe vậy, đối phương bĩu môi. “Kiều Thụy, ta là Trúc Cơ trung kỳ, ngươi dám đánh với ta?”
“Ha ha ha, chúng ta là so thể thuật, cũng không phải so linh thuật mà!” Lời này, Kiều Thụy nói theo lý thường.
Tuy có ảnh hưởng trực tiếp đến thực lực của tu sĩ là linh thuật, nhưng có rất nhiều tu sĩ cao giai cũng so thể thuật với tu sĩ có thực lực thấp hơn.
"Được lắm, lát nữa ta đánh bại ngươi, ngươi cũng đừng nói ta ỷ lớn h**p nhỏ!” Nhìn thấy bộ dáng Kiều Thụy mong chờ muốn thử, Cổ Đằng cũng bị khơi dậy vài phần chiến ý.
Nhìn thấy Cổ Đằng thượng lôi đài, Kiều Thụy lập tức đề phòng lên.
“Kiều sư đệ, nghe nói trong số tân sinh cùng ngươi vào học viện, ngươi là đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, những người đó đều không phải đối thủ của ngươi hả?” Đánh giá Kiều Thụy trước mắt từ trên xuống dưới, Cổ Đằng hỏi.
“Bọn họ đích xác đánh không lại ta!” tuy lời này nghe có chút ngông cuồng, nhưng lại là lời nói thật.
Trong số 83 người cùng vào Võ Viện đợt đó, không ai là đối thủ của Kiều Thụy. Nên bọn họ đều xưng hô Kiều Thụy là Kiều sư huynh.
“Được, vậy để ta tới lĩnh giáo thử thủ đoạn của Kiều sư đệ đi!” Nói rồi, Cổ Đằng vung một thiết quyền, hướng tới mặt Kiều Thụy tạc qua.
Cảm giác được nắm tay đối phương mang theo một cỗ kình phong, gào thét về mình mà đến, Kiều Thụy lệch đầu sang một bên, vội vàng né tránh. Ngay sau đó, y tung một cú đá sườn về Cổ Đằng.
"Hây!" Cổ Đằng nhấc chân, chặn lại một cước này của Kiều Thụy, theo sát lại một quyền tung về ngực Kiều Thụy.
Thân thể Kiều Thụy lệch sang một bên, một quyền y đỉnh vào cổ tay đối phương, hóa giải quyền này.
Hai người triền đấu hai mươi mấy chiêu, Cổ Đằng cũng không thương tổn được đến Kiều Thụy chút nào, việc này làm Cổ Đằng không khỏi nhướng cao mày.
“Giỏi lắm tiểu tử, có chút ý tứ!” Nói rồi, Cổ Đằng hoạt động cánh tay, càng thêm hung mãnh mà công kích lại Kiều Thụy.
Hai người triền đấu với nhau đánh hơn trăm hiệp, chẳng phân biệt thua thắng như cũ. Mà giờ phút này, bên lôi đài đã có không ít tu sĩ tới quan chiến, những tu sĩ này có Võ Viện, cũng có viện khác. Hơn nữa, người xem náo nhiệt còn càng tụ càng nhiều.
Giờ phút này, trên đài, hai người Kiều Thụy và Cổ Đằng đã đối chiến hơn hai trăm chiêu, trên mặt hai người đều có dấu vết, nhưng vãn khó phân thắng bại, đấu đến ngang tài ngang sức.
Thời điểm đánh đến ba trăm hiệp, hai người rốt cuộc tách ra. Cổ Đằng nhìn Kiều Thụy đứng ngoài năm bước, mặt mũi xanh tím sưng phù, hắn cười ha ha.
“Kiều Thụy, ngươi thật sự rất có tài, ta muốn đánh tiếp cũng không dễ dàng, đồng dạng, ngươi muốn đánh ta tiếp cũng không dễ dàng. Như vậy, chúng ta cứ tính là đánh hoà đi? Ngươi thấy thế nào?”
“Được, ta đây và Cổ sư huynh cứ tính là đánh hoà!” Kiều Thụy gật đầu, cũng minh bạch, nếu mình muốn đánh tiếp với đối phương cũng không dễ dàng.
“Được!” Cổ Đằng gật đầu xuống lôi đài, thay đổi lôi đài khác, đánh với người khiêu chiến khác. Mà lôi đài chỗ Kiều Thụy cũng có người khiêu chiến mới.
Ngoại trừ trận đầu đánh hòa với Cổ Đằng ra, hai trận khác Kiều Thụy đều thắng cả. Sau khi đánh đủ ba trận, Kiều Thụy bèn tự động xuống đài. Thiên Kỳ luôn lo lắng cho mình có nguy hiểm, nên loại lôi đài này mỗi ngày chỉ cho phép mình đánh ba trận thôi.
Kiều Thụy vừa xuống đài, mấy tu sĩ lập tức vây quanh qua.
Liếc thấy, vài sư huynh sư đệ của Phù Viện, Đan Viện và Võ Viện đều vây quanh mình, Kiều Thụy ngại mà cười cười.
“A, hôm nay ta đã đánh xong ba trận rồi. Các vị sư huynh, sư đệ nếu muốn đánh với ta, vậy ngày mai tới sớm chút nha!"
“Không, Kiều sư đệ, bọn ta không phải tới tìm ngươi đấu võ đài. Bọn ta là tới mua phù của ngươi.”
“Đúng vậy, chúng ta cũng tới tìm ngươi mua phù.”
“Mua phù?” Nghe thấy cái này, Kiều Thụy chớp chớp mắt. Những người này phải đi tìm Thiên Kỳ mới đúng chứ?
À, đúng rồi, Thiên Kỳ đi sang chỗ viện trưởng Vô Tình, nói vậy, những người này là không dám đến chỗ viện trưởng Vô Tình mua phù, sợ hãi bị viện trưởng Vô Tình oanh ra ngoài à?
“Đúng vậy, ta rất có hứng thú với Yên Hoa phù của Liễu sư đệ, định mua một lá Yên Hoa phù!”
“Đúng vậy, ta cũng muốn mua hai lá, tặng cho đạo lữ của ta!”
“Đúng vậy, còn có ta nữa!”
“À, hóa ra là vì Yên Hoa phù! Vậy các vị sư huynh đem tên của các ngươi, và chữ muốn khảm vào Yên Hoa phù viết xuống dưới đây đi! Chờ buổi tối Thiên Kỳ trở lại, ta bảo huynh ấy vẽ cho các ngươi. À nói trước nha, một lá hai ngàn linh thạch. Không trả giá!” Nhìn mọi người, vẻ mặt Kiều Thụy nghiêm túc mà nói.
“Được được được, chúng ta đều nghe Kiều sư đệ!” Nói rồi, một tu sĩ Phù Viện tiếp nhận giấy bút trên tay Kiều Thụy, là người đầu tiên viết lên.
Buổi chiều, trong viện Liễu Thiên Kỳ.
Liễu Thiên Kỳ liếc thấy ái nhân trở về, đau lòng mà sờ sờ khuôn mặt nhỏ bị đánh xanh tím của ái nhân, đau lòng vô cùng. “Có đau lắm không?”
“Không sao đâu, ta quen rồi. Ngày mai thì tốt rồi!” Kiều Thụy lắc đầu, nói không sao.
"Đệ đó, không biết bảo vệ chính mình sao? Không biết đệ bị thương ta sẽ đau lòng sao?” Liễu Thiên Kỳ oán giận mà nói, lấy linh dịch chữa thương ra, bôi thuốc cho Kiều Thụy.
“Ta là võ tu, đó đều là chuyện thường ngày thôi, không sao đâu. Đúng rồi Thiên Kỳ, hôm nay có rất nhiều người tìm ta muốn mua Yên Hoa phù của huynh.” Nói rồi, Kiều Thụy lấy đơn tử ra đưa cho ái nhân.
Nhìn đơn tử Kiều Thụy đưa cho mình, Liễu Thiên Kỳ chớp chớp mắt. “Nhiều người muốn mua Yên Hoa phù vậy sao?”
“Đúng vậy, còn có rất nhiều nam tu Phù Viện cũng đều ở xếp hàng muốn mua nữa. Nhưng mà ta chỉ nhận 23 lá này thôi, không dám nhận nhiều, sợ huynh vẽ không hết."
"23 lá cũng không ít, lấy thực lực bây giờ của ta, một ngày cũng chỉ có thể vẽ 30 lá phù thôi."
“Vậy, nếu không thì huynh vẽ một nửa thôi, một nửa còn lại thì ngày mai hãy vẽ cho bọn họ."
"Vậy cũng không cần, 23 lá này nếu đệ đã nhận thì ta sẽ vẽ hết. Nhưng đệ phải nhớ, một ngày không thể bán nhiều phù như vậy, chỉ có thể bán 15 lá thôi. Yên Hoa phù này chính là một loại phù rất râu ria, nếu mỗi ngày bán ra quá nhiều, vậy càng không đáng giá tiền. Vật lấy hi vi quý mà!”
“Ừm, ta biết rồi.”
"Các sư huynh Phù Viện muốn mua phù chắc là muốn vẽ lại rồi." nhìn danh sách có tên sáu đệ tử Phù Viện, Liễu Thiên Kỳ cười khẽ ra tiếng.
“Vậy có phải chúng ta bán phù cho bọn họ thì bọn họ sẽ học được không?” Nói đến cái này, Kiều Thụy có chút lo lắng.
Trước kia, Thiên Kỳ vẽ phù những người khác cũng vẽ, nên Kiều Thụy cũng không lo lắng. Nhưng Yên Hoa phù này là Thiên Kỳ tự nghĩ ra, người khác lại không biết. Nên giờ y tương đối lo lắng.
“Yên tâm đi, Yên Hoa phù không phải dễ dàng phỏng họa như vậy!” Vẽ bùa dễ dàng, khảm chữ vào khó, cái đại nan đề này chính là cả Vô Tình sư phụ cũng không phá giải được kia kìa.
Nhìn bộ dáng Liễu Thiên Kỳ tự tin tràn đầy, bấy giờ Kiều Thụy mới yên tâm. “Ừm, vậy là tốt rồi!”
Từ sau khi Kiều Thụy bắt đầu ở Võ Viện bên này bán phù, Võ Viện bên này lập tức náo nhiệt lên, mỗi một đệ tử học trường khác ở cả Thánh Đô đều chạy sang đây. Hơn nữa mỗi đêm, trên bầu trời học viện Thánh Đô đều sẽ châm ngòi đủ loại Yên Hoa phù lung tung rối loạn. Trong đó cầu ái, bày tỏ tình yêu chiếm đa số.
Nghe nói, rất nhiều tu sĩ Phù Viện đều mua Yên Hoa phù trở về phỏng họa, nhưng vẫn không người nào có thể thành công.
Mười ngày sau, Kiều Thụy bị viện trưởng béo của Võ Viện mời vào trong viện mình.
“Viện trưởng!” Kiều Thụy cúi đầu, vội vàng hành lễ.
“Tiểu tử, lá gan ngươi đủ lớn nha? Ở Võ Viện bán phù? Nếu để mọi người đều biết, không biết còn tưởng rằng là viện trưởng ta cho ngươi ở Võ Viện bán phù đó! Ngươi bảo xem làm sao ta ăn nói với Kim Đường bên kia chứ?"
Nghe được viện trưởng béo răn dạy, Kiều Thụy vội vàng cúi đầu nhận sai. “Con xin lỗi, con thật xin lỗi viện trưởng, sau này con sẽ chú ý.”
“Hừ, nhận sai là được hả? Xử phạt, phạt ngươi 5000 linh thạch!” Trừng mắt nhìn Kiều Thụy, viện trưởng béo nghiêm lệ mà nói.
“Viện trưởng, ta mới bán có hai lá phù thôi mà, đâu ra 5000 linh thạch ạ!” Nhìn viện trưởng nhà mình, Kiều Thụy vội vàng khóc than.
“Ta mặc kệ, ngươi trở về nói với Liễu Thiên Kỳ, ngày mai đem linh thạch mang đến giao cho ta, bằng không, ta sẽ đem ngươi đưa đến Kim Đường cho Kim trưởng lão bên đó!” viện trưởng béo trừng mắt như hạt châu, lạnh giọng uy h**p.
"Dạ, con biết rồi." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ đã rõ.
“Ngươi trở về đi!”
“Dạ.” Theo tiếng, Kiều Thụy buồn bực mà rời đi.
Buổi chiều, trong phòng Liễu Thiên Kỳ.
“Xử phạt 5000 linh thạch sao?” Nghe thấy tin tức này, Liễu Thiên Kỳ nhìn về phía Kiều Thụy.
“Đúng vậy, viện trưởng béo chính miệng nói rồi. Thiên Kỳ, làm sao bây giờ?” Lần đầu tiên bị phạt, Kiều Thụy cũng không có chủ ý gì.
“Ha ha ha, không sao hết.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ ngồi xuống, vẽ ba lá Yên Hoa phù giao cho Kiều Thụy.
“Ngày mai, đệ đem ba lá phù này cho viện trưởng, viện trưởng béo sau này sẽ không làm khó dễ đệ nữa!” Giúp Béo Tử việc lớn như vậy, cũng coi như là bán một nhân tình cho đối phương rồi đi? Hy vọng đối phương có thể biết ơn báo đáp mới phải.
"Ba lá? Ba lá là 6000 linh thạch lận đó!” đó không phải bồi thêm một ngàn linh thạch nữa sao?
“Ha ha ha, cầm cho viện trưởng Béo đi!” Lộ ra một nụ cười thần bí, Liễu Thiên Kỳ ý bảo Kiều Thụy đem phù cho đối phương.
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, thu hồi ba lá linh phù kia.
Kiều Thụy cho rằng viện trưởng béo muốn linh thạch, y đưa ba lá linh phù thì đối phương sẽ không cao hứng. Chỉ là, Kiều Thụy lại không nghĩ rằng dau khi y đưa linh phù xong, viện trưởng béo khen y rất biết làm việc, còn nói về sau sẽ che chở y, không cho Kim Đường lại đây tìm y phiền toái, như thế làm Kiều Thụy có chút hết chỗ nói rồi.
Kiều Thụy thậm chí cảm thấy, viện trưởng béo muốn kỳ thật cũng không phải 5000 linh thạch gì, mà chính là ba lá Yên Hoa phù này.
Ngày kế, tại nhà Liễu Hà.
“Trương đạo hữu đại giá quang lâm, thật là bồng tất sinh huy*!” Vừa sáng sớm đã có khách quý vào cửa, Liễu Hà vội vàng đứng dậy đón chào.
(*Bồng tất sinh huy(蓬荜生辉): nhà tranh rực rỡ/phát sáng (lời khách sáo) | thường dùng khi khách quý tới nhà hoặc được tặng một vật trang hoàng nhà cửa)
“Liễu đạo hữu quá khách khí. Vạn Bảo Các chúng ta và Liễu đạo hữu đã hợp tác được ba mươi năm, cũng coi như là bằng hữu lâu năm đúng không?” Lời này, Trương Công Kham nói theo lý thường.
“Trương đạo hữu, xin mời ngồi!” Nói rồi, Liễu Hà vội vàng phân phó hạ nhân dâng trà.
“Liễu đạo hữu, mọi người là bằng hữu lâu năm, ta liền đi thẳng vào vấn đề. Trước kia, Liễu đạo hữu ở Vạn Bảo Các chi nhánh Phúc Thành bên kia vẫn luôn cùng Vương chưởng quầy hợp tác rất vui vẻ. Mấy tháng nay đến Thánh Đô, Liễu đạo hữu và Trương mỗ cũng hợp tác rất vui vẻ. Cho nên, về việc Yên Hoa phù này, ngươi xem, chúng ta hẳn là nên hợp tác tiếp chứ?" Nhìn Liễu Hà, Trương Công Kham cười hỏi.
“Yên Hoa phù?” Nghe thấy cái này, Liễu Hà hơi hơi sửng sốt một chút.
“Yên Hoa phù là phù do Liễu Thiên Kỳ, Liễu hiền chất tự nghĩ ra, hiện tại, ở trong học viện Thánh Đô bán cực kỳ chạy. Cho nên, ta hy vọng có thể cùng Liễu đạo hữu và Liễu hiền chất hợp tác, bán Yên Hoa phù này!”
“Trương đạo hữu, nếu ngươi cũng biết phù này do con trai ta tự nghĩ ra, vậy ta cũng không ngại nói thẳng. Phù này thật sự là do Thiên Kỳ nghĩ ra. Nên ta làm phụ thân cũng không tiện làm chủ, nhưng lại mấy ngày nữa, Thiên Kỳ sẽ được nghỉ về nhà, ta có thể thương lượng với nó một chút chuyện Yên Hoa phù này."
"Được, vậy, chuyện này làm phiền Liễu đạo hữu!”
“Trương đạo hữu không cần khách khí!”
Hết chương 94.
Bình luận