Chương 92: Mọi người đưa hoa
【 chương 092】 Mọi người đưa hoa
Vài ngày sau, rốt cuộc đã đến ngày mười lăm tháng chín, là sinh nhật Kiều Thụy.
(*xin lỗi vì đã chen ngang không cần thiết, 15/09 cũng là sinh nhật editor) ( ꈍᴗꈍ)
Vẫn như mọi ngày, Kiều Thụy tan học thì cùng Liễu Vũ một trước một sau rời Võ Viện, đến Phù Viện tìm Liễu Thiên Kỳ và Liễu Ti bọn họ cùng nhau ăn cơm.
Bỗnh, đang đi nửa đường, Kiều Thụy lại bị Đổng Phong và hai mươi mấy người sư tỷ sư muội Đan Viện ngăn cản.
“Đổng Phong, ngươi tìm ta hả?” Liếc thấy là Đổng Phong, Kiều Thụy chớp chớp mắt, tò mò mà nhìn về phía đối phương
“Ha ha ha, chúng ta là tới đưa hoa giúp Thiên Kỳ. Kiều Thụy, sinh nhật vui vẻ!” Nói rồi, Đổng Phong là người đầu tiên đưa hoa Hồng Sơn qua.
Nghe được Đổng Phong nói, Kiều Thụy sửng sốt một chút. Kỳ thật buổi sáng lúc rời giường, y có ám chỉ qua với Thiên Kỳ, nói hôm nay muốn ăn trứng gà luộc. Chỉ là, lúc ấy Thiên Kỳ tựa hồ cũng không phản ứng lại đây là sinh nhật mình, còn nói muốn ăn cái gì thì mua cho mình cái đó Lúc ấy, Kiều Thụy có chút mất mát nho nhỏ, cho rằng Thiên Kỳ sớm đã không nhớ rõ sinh nhật mình.
Lại không nghĩ đến, Thiên Kỳ thế mà tìm Đổng Phong lại đây đưa hoa.
“A, cảm…. cảm ơn!” Kiều Thụy vươn tay, cười tiếp nhận hoa trong tay Đổng Phong.
“Kiều sư đệ, chúc ngươi người so với hoa càng kiều, càng lớn càng tuấn mỹ!”
“Kiều sư đệ, chúc ngươi sớm ngày kết đan, trở thành cao thủ Kim Đan!”
“Kiều sư đệ, chúc ngươi đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, trở thành cường giả đệ nhất Võ Viện!”
“Kiều sư đệ, chúc ngươi sinh nhật vui vẻ!”
Sau khi Đổng Phong đưa hoa, các sư tỷ, sư muội, sư huynh, sư đệ cũng đều sôi nổi lấy ra hoa Hồng Sơn của mình ra, nói lời chúc phúc cát tường, sôi nổi đưa hoa đến tay Kiều Thụy.
“Cảm ơn, cảm ơn sư tỷ, cảm ơn sư muội!” Tiếp nhận mọi người đưa hoa, Kiều Thụy nhất nhất nói lời cảm tạ.
“Quả thực là có tật xấu mà!” Liễu Vũ nghiêng đầu, nhìn Kiều Thụy bị mọi người Đan Viện vây quanh đưa hoa, khó chịu mà bĩu môi, xoay người đi mất.
Nghĩ thầm: Liễu Thiên Kỳ thật là có tật xấu, còn không phải là sinh nhật hai mươi tuổi thôi sao? Vậy mà tìm một đại đàn người tới đưa hoa cho Kiều Thụy, quả thực là bệnh không nhẹ!
Bởi vì trên đường trì hoãn chốc lát, cho nên chờ đến khi Kiều Thụy ôm một bó hoa Hồng Sơn đi vào Phù Viện bên này, bên này đã tan học.
“Thiên Kỳ!” Liếc thấy Liễu Thiên Kỳ đã đi ra. Kiều Thụy cười đón lên.
“Sinh nhật vui vẻ!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đưa qua một đóa hoa Hồng Sơn.
“Thiên Kỳ!” Nhìn ái nhân đưa hoa qua, khóe miệng Kiều Thụy nở rộ nụ cười hạnh phúc, duỗi tay tiếp nhận đóa hoa.
“Chúc Kiều sư đệ sinh nhật vui vẻ, tâm tưởng sự thành!”
“Chúc Kiều sư đệ mỗi năm có hôm nay, mỗi tuổi có ngày này.”
“Mong ước Kiều sư đệ và Liễu sư đệ vĩnh viễn ân ái!”
“Mong ước Kiều sư đệ sớm ngày kết đan, thành cao thủ Kim Đan!”
Sau khi Liễu Thiên Kỳ đưa hoa, những người khác của Phù Viện cũng đều sôi nổi đưa hoa cho Kiều Thụy. Trong lúc nhất thời, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bị mọi người vây quanh ở giữa.
“Này, làm gì vậy?” Nhìn bên này ồn ào ầm ĩ mà vây quanh nhiều người như vậy, Liễu Ti tò mò hỏi.
“Làm gì? Có thể làm gì chứ? Liễu Thiên Kỳ bị hỏng đầu rồi. Tìm một đại bang người đưa hoa cho Kiều Thụy, chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi của y. Còn không phải là sinh nhật hai mươi tuổi thôi sao? Đến mức này sao?” Nói đến cái này, Liễu Vũ bèn một bụng tức giận.
Nhớ trước đây, lúc sinh nhật hai mươi tuổi của mình, phụ thân và mẫu thân, tỷ tỷ, tiểu đệ, mọi người tặng lễ vật, an an tĩnh tĩnh ở cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên, rồi cũng qua. Chỉ là, sinh nhật này của Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ thế mà tìm nhiều người đưa hoa cho y mừng sinh nhật như thế.
Nhìn Kiều Thụy như được chúng tinh củng nguyệt*, vây quanh ở giữa, Liễu Vũ thấy sao cũng cảm thấy chướng mắt, nhìn kiểu gì cũng cảm thấy khó chịu.
(*mặt trăng được các vì sao vây quanh)
“Ha ha ha, xem ra Thất đệ rất biết làm Tiểu Thụy vui!” Nhìn Kiều Thụy bị vây quanh trong đám người, cười đến thật hạnh phúc, Liễu Ti cười nói.
“Đúng vậy!” Liễu San gật đầu cũng tỏ vẻ tán đồng.
Chỉ là, không biết vì sao, nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ đứng bên cạnh, nhìn Kiều Thụy hạnh phúc đến lóa mắt như vậy, Liễu San cũng cảm thấy rất chướng mắt.
Đã trải qua hai đợt đưa hoa, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy tay nắm tay cùng nhau đi về hướng nhà ăn.
"Sao… sao huynh lại tìm nhiều sư huynh, sư đệ, sư tỷ, sư muội, tặng nhiều hoa cho ta như vậy?” Kiều Thụy nghiêng đầu nhìn ái nhân, tò mò hỏi.
“Bởi vì ta hy vọng, Tiểu Thụy của ta có thể được rất rất nhiều người chúc phúc.”
Kiều Thụy là cô nhi, không biết cha mẹ ruột của mình là ai, sáu tuổi đã mất dưỡng mẫu, chín tuổi đã mất dưỡng phụ, ngay cả sinh nhật này cũng là ngày mà dưỡng phụ Kiều Thụy nhặt được y, cũng không phải chân chính sinh nhật y. Cho nên, chuyện sinh nhật này, từ trước đến nay đều là Kiều Thụy một mình trải qua. Nhưng bây giờ Kiều Thụy đã có vị hôn phu là hắn, nên Liễu Thiên Kỳ muốn để Kiều Thụy biết, từ nay về sau, tất cả mọi chuyện đều không như trước nữa. Không bao giờ là một mình y cô đơn nữa.
“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy nhìn thật sâu vào đôi mắt dịu dàng của hắn, cảm động mà đỏ hốc mắt.
“Tiểu Thụy, hôm nay là thọ tinh, ta hy vọng đệ cao hứng, hy vọng đệ vui vẻ!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng xoa xoa gương mặt đối phương.
“Ưm!” Kiều Thụy nhìn người nam nhân đối xử với mình tốt nhất tốt nhất này, vui vẻ mà cười, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền mê người.
“He he he……”
Thấy ái nhân cười vui vẻ như vậy, hạnh phúc như vậy, Liễu Thiên Kỳ cũng cười theo.
Đi vào nhà ăn, Kiều Thụy rất nhanh lại bị Mộng Phỉ mang tu sĩ bên Luyện Khí Viện và Chung Linh mang theo tu sĩ Trận Pháp Viện vây quanh.
Vừa mới gọi đồ ăn, Liễu San, Liễu Ti và Liễu Vũ còn đang chờ ăn cơm, bèn nhìn thấy một đàn tu sĩ lại vây quanh Kiều Thụy ở giữa, bắt đầu bốn phía chúc phúc, đưa hoa.
Nhìn Kiều Thụy được vây quanh trong đám người hạnh phúc như vậy, Liễu San không tự giác mà nắm chặt đôi đũa trong tay, thế nhưng không hiểu sao có vài phần hâm mộ và ghen ghét đối phương.
Vũ Minh cũng sẽ thường xuyên đưa lễ vật cho mình. Nhưng hắn lại không nghĩ đến tìm nhiều người đưa hoa cho mình như vậy.
"Phế vật đáng chết này, còn có để người ta ăn cơm không?" nhìn Kiều Thụy được tán dương muốn lên tận mây xanh, Liễu Vũ bực mình không thôi.
Tâm nói: Những người này đầu đều có bệnh à, cái gì dễ nghe thì nói cái đó? Kiều Thụy mới vừa thăng cấp Trúc Cơ mà đã nói cái gì Kiều Thụy là tuyệt thế thiên tài, tất nhiên có thể sớm kết Kim Đan. Thật là tức chết người đi được!
“Được rồi, người ta đưa hoa liên quan gì đến ngươi chứ? Ăn cơm đi!” Liễu Ti liếc nhìn muội muội một cái, bất đắc dĩ mà nói.
“Chuyện gì xảy ra và? Sao nhiều người đưa hoa cho Kiều Thụy thế?” Bàn bên cạnh, một nữ tu thấy lạ hỏi hai đồng bạn kế bên.
“Đúng vậy, sinh nhật cũng không nên có nhiều người đưa hoa vậy chứ?” một nữ tu Kiếm Viện khác cũng mang vẻ mặt hoang mang.
“Ta nghe nói ấy, là Liễu sư đệ tiêu linh thạch, ở Phù Viện, Đan Viện, Trận Pháp Viện, Luyện Khí Viện, mời người đó.” Lời này là một nữ tu Kiếm Viện khác nói.
“Mời người?”
“Đúng vậy, đưa một đóa hoa, nói một câu chúc phúc cát tường là có thể lấy năm khối linh thạch ấy. Một người bạn tốt của ta ở chỗ Đan Viện có nhận nhiệm vụ này!”
"Ồ, hóa ra là vậy! Khó trách!"
“Vậy ngươi có biết, Liễu sư đệ tổng cộng mời bao nhiêu người đưa hoa cho Kiều sư đệ không?”
“Hình như là mỗi viện 25 người?”
“Vậy, cộng lại còn không phải là một trăm người? Liễu sư đệ thật đúng là danh tác rồi!”
“Đúng vậy, có được phu như thế, phu còn cầu gì! Có thể tìm được lang quân như ý như Liễu sư đệ, Kiều sư đệ thật là có phúc khí!” Nói đến cái này, nữ tu vẻ mặt hâm mộ mà nhìn phía Kiều Thụy.
“Đúng vậy, nói làm ta cũng thấy hâm mộ Kiều sư đệ ghê!"
Nghe được ba nữ tu bàn bên đàm luận, ba người Liễu San, Liễu Vũ và Liễu Ti nhìn thoáng qua lẫn nhau.
“Thất đệ sẽ không thật sự tiêu 500 linh thạch, mời những người này chứ?” Nhìn Liễu Ti, Liễu San bất khả tư nghị* hỏi.
(*nghĩa là không thể nào suy nghĩ bàn luận ra được, vượt ngoài lý luận)
500 linh thạch tuy rằng không nhiều lắm, nhưng ở trong học viện nơi chốn đều phải tiêu linh thạch, tất nhiên cũng là không nên lãng phí như vậy.
“Chỉ sợ là sự thật!” Liễu Ti cũng cảm thấy như vậy mới hợp lý, bằng không, không thân chẳng quen, người khác vì sao phải đưa hoa cho Kiều Thụy?
“Trời ơi, chúng ta túng quẫn mà mỗi bữa chỉ ăn hai món, phế vật thế nhưng lấy 500 linh thạch, tìm người đưa hoa cho Kiều Thụy? Hắn cũng thật quá đáng rồi? Tam thúc cũng quá chiều hắn rồi?” Nói đến cái này, Liễu Vũ càng giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Liễu Thiên Kỳ đáng giận, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì hắn có thể tiêu tiền như nước, mình và tỷ tỷ lại cả ăn cơm đều phải tiết kiệm như vậy? Dựa vào cái gì? Mọi người đều là họ Liễu, đều là người Liễu gia mà!
“Đúng vậy, Tam thúc đối xử với Thất đệ thật tốt!”
Nghĩ đến mặc kệ Thất đệ tiêu xài như thế nào, Tam thúc đều sẽ cung cấp bó lớn linh thạch, cung cấp một đống lớn dịch phù văn dùng không hết cho hắn, Liễu San không tự giác cắn chặt môi, ghen ghét đến lợi hại.
“Thất đệ là thân nhi tử của Tam thúc, tất nhiên là không giống người ngoài như chúng ta rồi!", Liễu Ti khẽ thở dài một tiếng.
Thu hết một trăm đóa hoa Hồng Sơn, Kiều Thụy ôm một đống hó đỏ tươi ướt át đóa, bị Liễu Thiên Kỳ mang vào trong phòng.
Kiều Thụy đứng trước cửa, nhìn một bàn tràn đầy món ngon mỹ vị, y kinh ngạc mà há to miệng.
“Tiểu Thụy, những món này đều chuẩn bị cho đệ, có thịt yêu thú đệ thích ăn, giò heo, còn có đào mừng thọ, mì mừng thọ, bánh bao mừng thọ, còn có trứng gà luộc nữa!"
Nhìn nam nhân đang nghiêm túc giới thiệu cho mình, Kiều Thụy thật là nhịn như thế nào cũng nhịn không được.
“Thiên Kỳ, huynh là tốt nhất! Ngươi là người đối xử với ta tốt nhất dưới bầu trời này.” Nói đến cái này, hốc mắt Kiều Thụy lại một lần nữa đỏ bừng. Trong ánh mắt chuyển động nước mắt trong suốt, cơ hồ lập tức phải rơi xuống.
“Tiểu Thụy, ta làm những thứ này cho đệ là hy vọng đệ vui vẻ, không phải muốn đệ khóc thút thít đâu!” Ôm bả vai Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng hôn hôn môi đối phương, ôn nhu trấn an người trong lồng ngực.
“Ưm!” Kiều Thụy hít hít cái mũi, y cười, chớp chớp mắt ngăn nước mắt lại.
“Ngoan!” Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Kiều Thụy, kéo người ngồi lên ghế.
"Ê, hai người xác ngươi, một bàn lớn đồ ăn này ăn hết sao?" nói rồi, ba người Đổng Phong, Mộng Phỉ và Chung Linh đi đến.
“Ha ha ha ha, đang muốn gửi tin cho các ngươi đây!” Nhìn thấy ba người, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười nói.
“Thôi đi, ngươi đó, ước gì cùng Kiều Thụy hai người thôi chớ gì?”
“Đúng vậy, hai người ăn cơm, lâu lâu sờ eo nhỏ, sờ sờ tay nhỏ cũng tiện đúng không? Chúng ta ở chỗ này không có tiện chứ gì?” Nói rồi, Mộng Phỉ đĩnh đạc mà ngồi xuống.
“Mộng sư tỷ!” Nghe được Mộng Phỉ nói, Kiều Thụy đỏ bừng cả mặt.
“Ha ha ha, Mộng sư tỷ này há mồm thì tiểu đệ cũng thật cam bái hạ phong!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy chén rượu qua, rót rượu cho cả bọn.
“Nào, mọi người nâng chén cùng uống, cùng nhau chúc mừng Kiều sư đệ sinh nhật vui vẻ!” Nói rồi, Chung Linh là người đầu tiên nâng chén lên.
“Đúng vậy, chúc Kiều Thụy sinh nhật vui vẻ!”
“Cảm ơn mọi người!” Thu hồi bó hoa lớn trong lòng lại, Kiều Thụy vội vàng nói tạ.
Có Đổng Phong, Mộng Phỉ và Chung Linh gia nhập, bữa yến hội sinh nhật này ăn vô cùng náo nhiệt. Trong bữa tiệc, ba người đều hào phóng mà tặng quà cho Kiều Thụy. Vì hồi báo ba người, Liễu Thiên Kỳ cũng lấy ra Thiên Lôi phù uy lực cực đại, tặng mỗi người ba tờ, coi như là đáp tạ lại. Có thể nói, bữa cơm này chính là khách và chủ tẫn hoan, mọi người đều vô cùng vui vẻ.
Hết chương 92.
Bình luận