🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 100: Tìm được linh quả

【 chương 100】 Tìm được linh quả 

Mấy ngày sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy gặp phải yêu thú cấp ba tương đối nhiều, nhưng càng đi sâu vào Ngọc Hà sơn, gặp được tu sĩ càng ít đi. Hiển nhiên, nơi này rất nguy hiểm, cho nên rất nhiều tu sĩ tầm bảo cũng không dám thâm nhập sâu.

Mặc dù thực lực là Trúc Cơ trung kỳ, đi trong khu vực này, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cũng đánh cực kì có tinh thần. 

Một ngày này, hai người rốt cuộc đi ra khỏi rừng cây, đi tới một mảnh đất mọc đầy cỏ cao ngang một người. Bên mặt cỏ này tương đối ít yêu thú một chút, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đi ba ngày rồi cũng không gặp được một con yêu thú.

Ngày thứ tư, Kiều Thụy đang đi thì đột nhiên dừng bước chân, không đi nữa.

“Làm sao vậy Tiểu Thụy?” Nhìn Kiều Thụy đứng yên tại chỗ, Liễu Thiên Kỳ khó hiểu.

“Thiên Kỳ, ta thấy được, ngay phía trước kìa!" Kiều Thụy kéo Liễu Thiên Kỳ một phen, vẻ mặt hưng phấn. 

"Hửm?" Nghe thấy cái này, Liễu Thiên Kỳ vui mừng trong lòng. 

“Chúng ta qua đó đi!” Kiều Thụy lôi kéo Liễu Thiên Kỳ, hưng phấn mà mà chạy về nơi đó.

Hai người tay nắm tay, đi trong bụi cỏ mất chừng một chén trà nhỏ, Kiều Thụy mới dừng bước lại.

Nhìn thấy Kiều Thụy dừng bước chân, Liễu Thiên Kỳ cũng dừng bước lại, nhìn về phía bên cạnh. Chỉ là ở đây ngoại trừ cỏ ra thì cái gì cũng không có. Liễu Thiên Kỳ nhìn nửa ngày, cũng không thấy gì đặc biệt.

“Ở đâu?” Liễu Thiên Kỳ cười hỏi ái nhân bên cạnh. 

“Chính là vài cọng cỏ trước mắt huynh đó. Đừng nhìn chúng giống như mấy loại cỏ khác, nhưng nó là lá và thân của Kim Hồng quả. Còn Kim Hồng quả thì lớn lên trong đất, nhưng còn chưa chín, phải chờ thêm vài ngày."

"Vậy à." Nghe được Kiều Thụy nói như vậy, Liễu Thiên Kỳ liên tục gật đầu.

“Thiên Kỳ, chúng ta ở chỗ này thủ đi, chờ đến trái cây chín, nhất định sẽ có rất nhiều yêu thú và tu sĩ lại đây đoạt trái cây.” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy nghiêm túc vô cùng mà nói.

"Chỉ thủ không thì chỉ sợ không được. Có lẽ có thể bố trí một cái sát trận, làm ít công to!” tuy Liễu Thiên Kỳ không phải Trận Pháp Sư, nhưng trước đó có cùng Chung Linh nghiên cứu ra hai cái phù trận, hắn vẫn biết bố trí. Mà trận kỳ và trận đồ, Chung Linh cũng đều chuẩn bị cho hắn đầy đủ hết, muốn bố trí cũng không phải việc khó gì.

"Ừm, chủ ý này hay đó!" Kiều Thụy gật đầu tỏ vẻ tán đồng.

“Ta muốn làm một cái trận trong trận, trước làm một cái vòng phòng hộ, vây Kim Hồng quả lại, chúng ta cũng có thể ở trong khu vòng phòng hộ này. Sau đó, lại làm một cái Lôi Hỏa Thiên Phù Sát Trận ngoài vòng phòng hộ, đối phó những yêu thú và tu sĩ đó.” Nhìn Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ nói ra tính toán và ý tưởng của mình.

“Được đó!” Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.

“Vậy đệ tới làm phòng hộ vòng, ta tới bố trí sát trận!” Nói rồi  Liễu Thiên Kỳ đem hai căn Thiên Tàm Ti và tám căn thú cốt có khắc trận văn, cùng với một xấp linh phù, đưa cho Kiều Thụy.

“Dạ.” Kiều Thụy gật đầu nhận lấy, cất bước đi về phía trước. 

“Khè xì xì……”

“Cẩn thận!” Nghe được tiếng rắn kêu, Liễu Thiên Kỳ kéo Kiều Thụy một phen, đem người bảo vệ trong lồng ngực.

“Xì xì xì……”

Một con Hoàng Kim Mãng hai đầu dài bốn mét, phun ra chiếc lưỡi màu đỏ tươi, đang công kích về phía Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.

"Hây!" Liễu Thiên Kỳ duỗi tay tung ra một lá Lôi Hỏa phù, hắn kéo Kiều Thụy lùi lại mấy bước, thối lui ngoài mười mét.

"Đùng! Đoàng!" Từng đạo sấm sét màu tím đánh xuống, trên vảy Hoàng Kim Mãng màu vàng kim hiện lên từng đạo vết rách thật nhỏ, chỉ trong chớp mắt, trên người nó đã xuất hiện mười mấy miệng vết thương lớn lớn bé bé.

"Khè khè khè…." Hoàng Kim Mãng hai đầu phẫn nộ mà gào, mở ra cái mồm như bồn máu to, phun nộc độc về phía hai người.

“Chắn!” Liễu Thiên Kỳ quát to một tiếng, tung ra hai tấm linh phù, lập tức, một đạo tường nước trong suốt chắn ngay trước mặt hai người. Nọc độc của Hoàng Kim Mãng trực tiếp phun lên trên tường nước.

"Khốn kiếp! Nó thế mà đánh lén!" Kiều Thụy nhìn tường nước, lại nhìn Hoàng Kim Mãng đang dùng đuôi quất đánh tường nước, y mắng to ra tiếng. 

“Hoàng Kim Mãng này hẳn là ngửi được mùi Kim Hồng quả, ngồi canh chỗ này. Gia hỏa này là cấp ba trung kỳ, thực lực không sai biệt chúng ta bao nhiêu, không cần nương tay. Chủ yếu lộng chết nó là chính, máu lấy không được cũng không sao." Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc mà dặn dò.

Gặp được yêu thú cấp ba sơ kỳ còn có thể chậm rãi đánh với nó, chậm rãi lấy máu. Nhưng, con này dù sao cũng là cấp ba trung kỳ, không thể qua loa sơ suất. 

"Dạ rõ." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ đã rõ. Cánh tay vừa chuyển, một viên cầu lửa đỏ xoay nhanh trong lòng bàn tay y.

"Ầm!" 

Bức tường nước của Liễu Thiên Kỳ giống như thủy tinh, bị Hoàng Kim Mãng hung hăng quật vỡ, phát ra một tiếng giòn vang, rớt tung tóe trên đất rồi hóa thành một mảnh hư vô.

“Hây!” Vừa thấy tường nước vỡ vụn, Kiều Thụy chủ động thả đại chiêu, một loạt ngọn lửa biến ảo thành trường kiếm, hung hăng đâm tới Hoàng Kim Mãng.

“Khè xì xì....”

Hoàng Kim Mãng hai đầu vung đuôi dài, vội vàng tránh né Hỏa Diệm Kiếm của Kiều Thụy.

Kiều Thụy triệu hồi ra hai kiện pháp khí bán thành phẩm, không chút khách khí mà đập thẳng đến Hoàng Kim Mãng. Đừng nghĩ là là pháp khí bán thành phẩm bị luyện hỏng, nhưng chúng đều là pháp khí cấp ba, đồng thời kíp nổ hai kiện thì uy lực không thua gì hai mươi tấm Bạo Tạc phù cấp ba trung cấp.

Liếc thấy pháp khí đổ ập xuống hướng nó, Hoàng Kim Mãng há mồm phun ra một đoàn sương lạnh, đông cứng hai kiện pháp khí.

Nhìn thấy pháp khí của mình rơi xuống đất, Kiều Thụy không khỏi nhướng mày. “Không hổ là cấp ba trung kỳ, quả nhiên có chút bản lĩnh!”

“Chúng ta cùng nhau tiến công!” Nhìn bên cạnh ái nhân một cái, thủy cầu trong lòng bàn tay Liễu Thiên Kỳ đã ngưng tụ lại cao hơn một mét.

"Được!" Kiều Thụy gật đầu, lại lấy ra một kiện pháp khí bán thành phẩm. 

“Đi!” Liễu Thiên Kỳ quát to một tiếng, đem đại thủy cầu cao một mét tung thẳng đến Hoàng Kim Mãng hai đầu. 

"Khè khè…."

Nhìn thấy thủy cầu công kích lại đây, Hoàng Kim Mãng vung đuôi, hung hăng mà dùng thân thể cuốn lấy đại thủy cầu.

“Ầm……”

Vào lúc Hoàng Kim Mãng chuyên tâm đối phó thủy cầu, đang dùng thân thể đè ép thủy cầu, Kiều Thụy đúng lúc đánh lén nó, y bạo một kiện pháp khí bán thành phẩm.

Chịu nổ mạnh lan đến, thủy cầu bị Hoàng Kim Mãng quấn lấy bạo liệt nổ tung, Hoàng Kim Mãng cũng bị tạc không nhẹ, trực tiếp lăn xoài ra đất.

“Đi!” Liễu Thiên Kỳ vung tay, tung ra hai tấm Băng Phong phù, Hoàng Kim Mãng cả người đều là nước lập tức bị băng phong bế lại.

“Hây!” Kiều Thụy hét lớn một tiếng, xách theo rìu, nhằm phía Hoàng Kim Mãng, trực tiếp chặt đứt hai cái đầu của nó. Có thể nói là phối hợp vô cùng ăn ý với Liễu Thiên Kỳ.

Sau khi Kiều Thụy chặt đứt đầu rắn, Liễu Thiên Kỳ lập tức ngưng tụ linh khí, máu Hoàng Kim Mãng bị Liễu Thiên Kỳ từng giọt một mà hấp thu, bay vào viên cầu trong suốt trên lòng bàn tay hắn.

Hút khô máu tươi Hoàng Kim Mãng rồi, Liễu Thiên Kỳ mới thật cẩn thận mà lấy Thu Nạp phù ra, thu hồi mớ huyết dịch đó.

Thấy Liễu Thiên Kỳ bên kia lấy máu thành công, Kiều Thụy Kiều Thụy lập tức đào lấy tinh hạch, thu thi thể Hoàng Kim Mãng.

Giải quyết Hoàng Kim Mãng xong, Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ bèn bắt đầu bố trí trận pháp.

Kiều Thụy bố trí vòng phòng hộ kia tương đối đơn giản, nên dùng một nén nhang công phu, Kiều Thụy đã bố trí hoàn thành. Nhưng Liễu Thiên Kỳ phải bố trí Lôi Hỏa Thiên Phù Sát Trận, đây là một tòa Sát trận cấp ba thượng phẩm, muốn bố trí  thì không dễ dàng như vậy, hơn nữa Liễu Thiên Kỳ lại không phải Trận Pháp Sư chuyên nghiệp, thủ pháp bày trận tương đối trúc trắc, đôi khi còn thường xuyên tìm không được phương vị và góc độ, cho nên bày trận bố trí cũng không phải là mười phần thuận lợi.

Kiều Thụy bên này hoàn công bèn đi giúp Liễu Thiên Kỳ, hai người cùng nhau bố trí Sát trận. Nhưng mặc dù là nhiều thêm Kiều Thụy giúp đỡ, nhưng Liễu Thiên Kỳ cũng tốn suốt ba canh giờ mới bố trí xong Lôi Hỏa Thiên Phù Sát Trận này.

Chờ đến khi hai người chuẩn bị xong Sát trận và vòng phòng hộ thật tốt, trời đã tối rồi!

Ngồi trong vòng phòng hộ, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy nghỉ ngơi ngắn ngủi một lát. Lúc sau, Kiều Thụy lấy lều trại ra, phụ trách nhiệm vụ dựng lều, trải chăn. Mà Liễu Thiên Kỳ lại lấy thịt yêu thú đã xử lý ra, bắt đầu làm thịt nướng cho Kiều Thụy ăn.

Mỗi người đều bận rộn một canh giờ, lều trại được dựng xong, thịt cũng đã nướng chín. Hai người mỗi người cầm một khối thịt yêu thú, ngồi quanh đống lửa, cùng nhau ăn.

“Ăn ngon không?” Nhìn ái nhân ăn đến ngon lành, đáy mắt Liễu Thiên Kỳ tràn đầy đều là sủng nịch dành cho người này.

"Ưm, ngon lắm!" Kiều Thụy gật đầu liên tục, cắn một mồm to, vẻ mặt thỏa mãn phồng má nhai nhai. 

Liễu Thiên Kỳ nhìn thấy ái nhân phồng quai hàm, ăn đến miệng đầy dầu mỡ, hắn duỗi tay ôm eo đối phương, kéo người vào trong lồng ngực. Ngay sau đó, hắn hôn lên cái miệng nhỏ sáng bóng của y, đầu lưỡi đảo qua, khối thịt trong miệng Kiều Thụy liền bị đoạt lấy, lọt vào miệng Liễu Thiên Kỳ.

Liễu Thiên Kỳ liếc nhìn người bên cạnh, một bên tinh tế nhấm nháp vị thịt trong miệng, một bên nhìn chằm chằm miệng nhỏ sáng bóng của đối phương, rất có một loại hương vị như cố ý lại như vô tình.

"Huynh…. Huynh làm gì vậy?" Thịt trong miệng bị cướp đi, vẻ mặt Kiều Thụy buồn bực.

“Nếm thử thịt nướng xem thịt nướng của đệ và ta sao lại không giống nhau." Đối mặt ái nhân oán giận, Liễu Thiên Kỳ trả lời theo lý thường.

"Đều là do huynh nướng mà, sao hương vị không giống được?" 

“Không, không quá giống nhau, thịt trong miệng đệ ngọt hơn.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ hôn hôn cái môi bóng loáng của y.

"Huynh…. Huynh bớt nói bừa đi!" Kiều Thụy nhìn chằm chằm nam nhân thích nhất là nói hưu nói vượn kia, y không được tự nhiên mà đỏ mặt.

“Ta nói chính là sự thật! Nếu không, đệ lại đút ta một khối xem?”

“Đừng náo loạn, ta còn chưa có ăn xong mà.” Bất đắc dĩ mà nhìn đối phương một cái, Kiều Thụy cười nói.

“Ha ha ha ha, được rồi, đệ cứ từ từ ăn. Khối này của ta cũng cho đệ nè, ta lại nướng thêm một khối nữa." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đưa thịt nướng của mình cho ái nhân. 

"Ưm!" Kiều Thụy gật đầu, cao hứng nhận lấy khối thịt kia, mồm to ăn lên.

Ăn hai khối thịt nướng bự, Kiều Thụy mới thấy no, còn chưa kịp lau miệng đã bị Liễu Thiên Kỳ trực tiếp đè nằm lên cỏ.

“Thiên Kỳ!” Nhìn chằm chằm đôi mắt nam nhân sáng long lanh giống như một ngôi sao lộng lẫy, Kiều Thụy si ngốc mà gọi một tiếng, đôi tay choàng lên bả vai đối phương.

“Làm vận động sau khi ăn xong đi?” Giọng Liễu Thiên Kỳ lạc đi, nụ hôn ôn nhu đáp lên cái miệng nhỏ sáng bóng của Kiều Thụy….

Hết chương 100.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...