🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 705: Chương 705

Trình Cảnh Mặc hỏi lại, giọng điệu vẫn điềm nhiên nhưng ánh mắt sắc lạnh: “Vậy anh định giải quyết chuyện này thế nào?”

Phương Lưu Phúc như thể đã nghĩ sẵn câu trả lời: “Thế này nhé, chú giúp tôi tìm một việc lặt vặt gì đó, tôi đi làm kiếm tiền công, khi nào kiếm đủ tiền viện phí cho Lưu Tài thì tôi sẽ về.”

Trình Cảnh Mặc nhìn ra được, người nhà họ Phương đã dùng đủ mọi chiêu trò để được ở lại đây. Anh quyết định không nể mặt họ nữa.

“Cũng được.” Trình Cảnh Mặc gật đầu: “Vậy ngày mai anh cứ đưa ông bà và các cháu lên xe lửa, để họ về quê trước. Còn anh ở lại đây làm việc kiếm tiền.”

Lần này đến lượt Phương Lưu Phúc trợn tròn mắt. Khóe miệng hắn ta giật giật vài cái.

Trình Cảnh Mặc nói tiếp, giọng kiên quyết: “Tôi sẽ giúp anh tìm một công việc có chỗ ăn ở ngay trong xưởng. Anh kiếm đủ tiền trả cho tôi rồi, là về nhà hay ở lại xưởng làm việc thì tùy anh quyết định.”

Nói xong, Trình Cảnh Mặc xoay người đi lên lầu. Anh cảm thấy số tiền đã cho mượn có lẽ sẽ chẳng lấy lại được. Nhưng thôi, chỉ cần có thể đuổi được người nhà họ Phương đi, hơn ba mươi đồng tiền đó coi như là của đi thay người, bớt phiền phức.

Khi Trình Cảnh Mặc đã rời đi, Phương Lưu Phúc bất mãn lẩm bẩm: “Đúng là, nhà có tiền như vậy mà còn tính toán với chúng ta từng đồng một!” Hắn ta quay sang bà nội Tiểu Kiệt: “Mẹ xem, bọn họ có tiền mà còn tính toán với chúng ta từng đồng một!”

Bà nội Tiểu Kiệt cũng lườm nguýt về phía Trình Cảnh Mặc vừa rời đi, rồi nói: “Chúng ta còn phải làm cách nào để Tiểu Đồng và Tiểu Diễm được ở lại đây nữa chứ!” Bà ta không cam lòng. Rõ ràng đều là cháu của bà ta, tại sao Tiểu Đồng và Tiểu Diễm phải ở quê làm lụng vất vả, còn Tiểu Kiệt thì lại được sống những ngày sung sướng như thế này? Bà ta nhất định phải để Tiểu Đồng và Tiểu Diễm cũng được hưởng cuộc sống tốt như Tiểu Kiệt.

Tối đó, trước khi đi ngủ, Vu Hướng Dương tính khóa cửa phòng lại thì phát hiện ổ khóa đã bị hỏng. Hỏng thì hỏng thôi, miễn là cửa vẫn đóng được là được, dù sao trong phòng hắn cũng chẳng có đồ vật gì quý giá.

Đến nửa đêm, Vu Hướng Dương đang ngủ say thì nghe thấy một tiếng động rất nhỏ. Có vẻ như có ai đó đang nhẹ nhàng mở cửa phòng hắn.

Hắn đột nhiên mở bừng mắt, trong bóng đêm dựng thẳng tai, thận trọng lắng nghe.

Đúng là có người đang mở cửa.

Nghe thấy cửa phòng đã bị mở ra, Vu Hướng Dương không nói không rằng, bật người nhảy xuống giường, lao như bay về phía cửa. Hắn vung một cú đá chính xác, sau đó quay người lại, bước nhanh về giường, vớ lấy chiếc quần vắt trên thành ghế, mặc vào.

Ngoài cửa vang lên một tiếng “ầm”, là âm thanh của một cơ thể nặng nề ngã xuống đất. Tiếp đó là tiếng r*n r* đau đớn.

Từ lúc nhảy xuống giường đến lúc mặc xong quần, Vu Hướng Dương chỉ mất chưa đến ba giây. Toàn bộ chuỗi hành động này đều diễn ra trong bóng tối, nhưng lại cực kỳ chuẩn xác, không hề có một chút sai sót.

Vu Hướng Dương mặc kệ kẻ đột nhập là ai. Đã nửa đêm nửa hôm mà không gõ cửa, lén lút lẻn vào phòng hắn, thì chắc chắn không phải là người tốt. Vả lại, hắn đã đoán được đến tám phần, nhất định là người nào đó trong gia đình họ Phương.

Hắn đã ở Tống gia gần bốn năm, chưa bao giờ xảy ra chuyện có người nửa đêm lẻn vào phòng hắn. Ngay cả An An ban ngày ban mặt muốn vào phòng hắn cũng biết gõ cửa và gọi hắn.

Hắn bật đèn, rồi khoác thêm một chiếc áo khoác đi ra ngoài.

Ánh đèn từ phòng ngủ hắt ra, Vu Hướng Dương thấy người nằm dưới đất đang cố gắng gượng dậy. Mặc kệ cú đá kia của hắn đã trúng vào đâu, chỉ cần là người bình thường, ăn một cú đá của hắn thì cũng phải chịu đau đớn.

Một tiếng “tách” nữa vang lên, Vu Hướng Dương bật đèn phòng khách.

Hắn nhìn rõ, người đang chật vật bò dậy từ dưới đất chính là chị họ của Tiểu Kiệt, Phương Tú Diễm.

Vu Hướng Dương lập tức nổi cơn thịnh nộ!

Luôn có người muốn hủy hoại "trinh tiết" của hắn!

Nếu không phải hắn có giác quan nhạy bén, đêm nay người này đã bò lên giường hắn rồi! Đến lúc đó, hắn có trăm miệng cũng không cãi được !

Phương Tú Diễm khó khăn lắm mới bò dậy được, không dám nhìn thẳng vào Vu Hướng Dương, ôm bụng định chạy về phòng khách. Vừa rồi cú đá của Vu Hướng Dương đã trúng vào bụng cô ta, cô ta cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều bị đá cho tan nát, đau đến mức phải bò mấy lần mới đứng dậy được.

“Đứng lại!” Vu Hướng Dương lạnh lùng nói.

Lưng Phương Tú Diễm cứng đờ, đứng sững tại chỗ không dám nhúc nhích.

Hai người đàn ông đang ngủ trên sô pha là Phương Lưu Phúc và ông nội Tiểu Kiệt, hai mắt đang mở tròn xoe, vội vàng nhắm tịt lại, giả vờ ngủ say, nhưng thực tế là đang lắng nghe rất rõ.

Vu Hướng Dương ra lệnh cho Phương Tú Diễm: “Cô đứng yên đó cho tôi!”

Hắn lại quay sang hai người đàn ông đang nằm trên sô pha: “Hai người cũng đừng giả vờ ngủ nữa! Nhìn xem các người đã dạy dỗ ra cái gì đi!”

Ngày thường ngủ ngáy vang trời, giờ lại im lặng như tờ. Hắn chẳng cần đến gần cũng biết hai người này đang giả vờ ngủ.

Phương Lưu Phúc ngồi dậy, mắt vẫn lim dim: “Có chuyện gì vậy? Nửa đêm nửa hôm mà lại bật đèn?”
 

Vu Hướng Dương lười diễn kịch với bọn họ, hắn đi thẳng lên lầu, gõ cửa phòng Trình Cảnh Mặc: “Trình Cảnh Mặc, cút ra đây ngay cho lão tử!”

Trình Cảnh Mặc mở cửa, khó hiểu hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...