🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 509: Chương 509

Hai tháng sau khi cô đến điểm thanh niên trí thức, Ngưu Sinh Vận cho người gọi cô đến văn phòng thôn để điền biểu. Cô ngoan ngoãn đi theo.

Vừa đến nơi, cô đã bị hắn ta nắm chặt lấy hai tay. Cô sợ hãi tột cùng, bỏ chạy thục mạng.

Kể từ đó, Ngưu Sinh Vận bắt đầu quấy rối cô suốt ba năm dài đằng đẵng.

Không chỉ có hắn, những người dân trong thôn cũng lộ rõ bộ mặt đáng sợ. Khi biết Ngưu Sinh Vận có ý định xấu với cô, họ không những không giúp đỡ mà còn hùa vào chửi bới.

Đám phụ nữ mắng cô lẳng lơ, còn vợ của Ngưu Sinh Vận từng hai lần đánh cô ngay trước mặt mọi người.

Đám đàn ông thì một mặt chửi bới, một mặt tìm cách sàm sỡ cô. Có kẻ lén lút động tay động chân, có kẻ thừa lúc đêm tối muốn cưỡng h.i.ế.p cô. Thậm chí có người còn muốn dâng cô cho Ngưu Sinh Vận để lấy lòng hắn.

Cô không khuất phục trước số phận an bài ở cái nơi xa lạ này, cũng chính vì thế mà bị chèn ép, bị làm khó dễ.

Ở khu tập thể thanh niên trí thức, mọi người đều ở chung một phòng, nhưng giường của cô lại hỏng, chỉ có ba cái chân. Cô phải đi tìm gạch, tìm đá để chèn cho vững, nhưng không hiểu sao, những hòn đá kê giường ấy cứ liên tục không cánh mà bay. Đệm chăn của cô cũng thường xuyên bị vấy bẩn bởi đủ thứ chất bẩn ghê tởm. Mái nhà phía trên giường thì dột, mỗi khi trời đổ mưa là đệm chăn ướt sũng, cô không thể nào ngủ được.

Lao động trên đồng cũng vậy. Người khác cắt một trăm cân cỏ là được mười công điểm, thì cô phải cắt đến hai trăm cân. Khi thu hoạch bắp, các thanh niên trí thức khác chỉ cần thu mười thúng đã đủ mười công điểm, cô lại phải vác hai mươi thúng. Cấy mạ cũng thế, người ta cấy bốn sào thì cô phải cấy một mẫu.

Chính vì vậy, ban ngày cô gần như không thể hoàn thành hết công việc đồng áng. Ngày nào cũng phải làm đến tận tối mịt, thậm chí là quá nửa đêm mới xong.

Thoạt đầu, cũng có vài người thấy cô đáng thương, lén lút giúp đỡ một chút. Nhưng những người ấy sau đó đều bị làm khó, bị chèn ép y như cô. Dần dà, chẳng ai còn dám đưa tay ra giúp cô nữa. Ôn Thu Ninh hiểu cho họ, ở nơi mà thân mình còn khó lo, thì nói gì đến việc giúp người khác?

Một số đàn ông trong làng thấy cô ngày nào cũng lủi thủi làm việc ngoài đồng đến tối, lòng dạ xấu xa nổi lên. Có kẻ giả vờ muốn giúp cô làm việc, nhưng thật ra chỉ mong lợi dụng, có kẻ lại thừa lúc đêm khuya vắng vẻ, rắp tâm hãm hại. Sau đó, cô phải đi mua một con d.a.o nhỏ, luôn mang theo bên người để tự vệ. Tình trạng này có giảm đi chút ít, nhưng lời mắng chửi cô thì ngày càng nhiều. Đặc biệt là đám đàn ông không đạt được mục đích, lại quay ra bịa đặt, vu khống. Tiếng tăm của cô trong làng chính là một "đồ dâm phụ", ai cũng có thể gọi ra để trêu đùa.

Không chỉ có thế, các thanh niên trí thức khác khi ốm đau thì được xin nghỉ, được đi khám bệnh, nhưng cô thì không. Người ta cứ một hai năm được về thăm nhà một lần, còn cô, đó là một giấc mơ xa vời. Cứ như thế, cô cắn răng chịu đựng, sống một ngày bằng cả một năm trời, đã hơn một năm rồi.

Đến ngày mùng 5 tháng 11 năm 1975, vào một buổi tối muộn, trên đường trở về từ cánh đồng, cô gặp chủ nhiệm phụ nữ của xã. Trong ấn tượng của cô, bà ta có vẻ tốt hơn những người khác, chưa từng chửi bới hay ghét bỏ cô. Ở cái nơi mà đàn ông tự coi việc đánh phụ nữ là chuyện hiển nhiên, còn phụ nữ thì cam chịu như lẽ dĩ nhiên, thì bà taấy là người duy nhất nói với họ: "Nam nữ bình đẳng, phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời." Cô từng tin rằng, ít nhất thì bà ta là một người có học, biết phân biệt phải trái.

Đêm hôm đó, chủ nhiệm phụ nữ thấy cô thì tỏ vẻ mừng rỡ. "Ôi chao, may quá! Gặp được cô thanh niên trí thức Ôn ở đây! Tôi đang định đi đến khu tập thể để nhờ một người giúp một tay đây."

Ôn Thu Ninh cảnh giác hỏi: "Chủ nhiệm, có chuyện gì cần giúp ạ?"

"Bảng báo cáo của thôn, có một mảng không biết ai làm bẩn. Cô giúp tôi viết lại một chút."

Lòng cô vẫn còn nghi ngại. "Tối muộn thế này, đèn đuốc mờ mịt làm sao mà viết được. Sáng mai tôi sẽ đến viết nhé, thưa chủ nhiệm."

"Tôi sẽ dùng đèn pin soi cho cô viết!" Giọng bà ta đầy sốt ruột. "Lãnh đạo trên huyện sáng sớm mai sẽ xuống. Nếu thấy bảng báo cáo như thế này thì ai gánh trách nhiệm đây?!"

"Vậy sáng mai tôi sẽ dậy sớm, đến thôn xã viết." Ôn Thu Ninh vẫn kiên định.

Thái độ bà ta bất mãn thấy rõ. "Cô sợ tôi hại cô à? Chữ nghĩa của tôi không được đẹp mắt, trong thôn lại chẳng còn một ai, nếu không thì cần gì tôi phải đi một chuyến để nhờ vả như thế này!"

Nghe bà ta nói thôn xã đã vắng tanh, phòng bị trong lòng Ôn Thu Ninh vơi đi rất nhiều. Hơn nữa, giờ này ai ai cũng đã về nhà ăn cơm, đi ngủ rồi. Thế là, cô đồng ý lời nhờ vả của bà ta.

Hai người vừa đi vừa soi đèn pin đến thôn xã. Quả nhiên bên trong tối om, chẳng có một bóng người. Bà chủ nhiệm dặn cô đứng chờ ở bảng báo cáo, còn bà ta thì vào trong văn phòng tìm phấn.

Trong đêm đen, một mình Ôn Thu Ninh soi đèn pin, đứng trước bảng báo cáo. Một mảng bảng quả nhiên bị bôi bẩn nham nhở. Đang lúc cô chăm chú nghiên cứu, bất ngờ có người từ phía sau lao đến ôm chặt lấy cô, miệng cô cũng bị bịt kín. Cô liều mạng giãy giụa, nhưng lực của gã đàn ông mạnh hơn cô rất nhiều. Hắn kéo lê cô vào một căn phòng nhỏ, chiếc đèn pin trong tay cô cũng rơi xuống đất. Hắn đè cô xuống sàn, thô bạo xé rách quần áo cô.

Cô gào thét cầu cứu, thân thể cố sức chống cự. Tên đàn ông túm tóc cô, đập mạnh gáy cô xuống nền đất, đắc ý nói: "Không ai đến cứu cô đâu!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...