🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 182: Chương 182

“Đoạn Nguyên Long nói, chú con chết rồi thì thím sẽ lấy chồng khác, lúc đó con lại thành trẻ mồ côi không ai thèm nữa.” Tiểu Kiệt vừa nói vừa khóc.

“Đừng khóc,” Vu Hướng Niệm lấy khăn giấy trong túi ra lau nước mắt cho Tiểu Kiệt. “Thím sẽ không bao giờ bỏ rơi con đâu.”

Sau đó, cô đứng thẳng dậy, ánh mắt băng giá nhìn thẳng Ngọc Linh: “Cô Ngọc Linh, nguyên nhân bọn trẻ đánh nhau cô cũng đã nghe rồi. Con trai cô phải xin lỗi Tiểu Kiệt!”

“Xin lỗi à?!” Ngọc Linh như nghe chuyện nực cười, hừ lạnh: “Đầu con trai tôi vỡ ra thế này, tôi còn chưa bắt Tiểu Kiệt xin lỗi! Tiểu Kiệt đánh người mà còn có lý à?”

Vu Hướng Niệm nói: “Con trai cô đã nói những lời sai trước, Tiểu Kiệt mới đánh vỡ đầu nó.”

Ngọc Linh cố cãi: “Đấy là lời Tiểu Kiệt nói! Con trai tôi không bao giờ nói như vậy!” Nói rồi, cô ta kéo con trai đang trốn sau lưng mình ra, cúi đầu nói nhỏ: “Đoạn Nguyên Long, nói cho mọi người biết, con không nói những lời đó .” Cô ta cúi đầu, người khác không thấy cô ta nháy mắt, ra hiệu cho con trai đừng nhận.

Đoạn Nguyên Long chưa kịp nói, Đổng Kiến Nam đã đứng ra: “Đoạn Nguyên Long nói những lời đó, cháu nghe thấy!”

Đại Nha cũng phụ họa: “Cháu cũng nghe thấy. Tiểu Kiệt lúc đó giận đến phát khóc, nên mới đánh bạn ấy.”

Phùng Ái Cần, người vừa được đề cử vào Ủy ban Gia đình, cũng có mặt ở đó. Đây là cơ hội tốt để Ủy ban Gia đình thể hiện vai trò của mình. Bà ta ưỡn ngực, nói : “Ngọc Linh, chuyện này con trai cô sai rồi. Sao lại nói những lời như thế về gia đình phó đoàn trưởng Trình chứ. Cô bảo thằng bé xin lỗi đi!” Bà ta nháy mắt ra hiệu, ý là chuyện nhỏ, xin lỗi là xong.

Ngọc Linh hiểu ý Phùng Ái Cần. Hơn nữa, cô ta cũng biết Vu Hướng Niệm là người thế nào, tuy chưa trực tiếp lãnh giáo nhưng cũng đã thấy qua. Cô ta kéo Đoạn Nguyên Long ra trước mặt, mắng lạnh: “Sao con lại nói những lời đó?! Không phải lỗi của con thì là của ai? Mau xin lỗi Tiểu Kiệt đi!” Nói rồi, cô ta đẩy con trai về phía Tiểu Kiệt.

Đoạn Nguyên Long bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất: “Tiểu Kiệt, tớ xin lỗi. Tớ không nên nói những lời đó, tớ xin lỗi cậu!”

Đoạn Nguyên Long vừa dứt lời, Ngọc Linh đã kéo con trai đi.

Vu Hướng Niệm nói với giọng lạnh lùng: “Cô Ngọc Linh, khoan đã đi!”

Ngọc Linh khựng lại, có chút hoảng hốt nhìn Phùng Ái Cần. Phùng Ái Cần cũng không biết Vu Hướng Niệm định làm gì, chỉ ra hiệu cho cô ta bình tĩnh.

Vu Hướng Niệm nói rõ từng chữ: “Cô cũng phải xin lỗi!”

Nghe vậy, Ngọc Linh quay lại, tức giận nói: “Đồng chí Vu, cô đừng có được voi đòi tiên! Trẻ con xích mích với nhau, tại sao tôi phải xin lỗi?”

Vu Hướng Niệm nghiêm nghị: “Nếu cô không nói những lời đó trước mặt con trai cô, liệu nó có nói như vậy không?”

Vu Hướng Niệm biết, chắc chắn có rất nhiều người trong khu nhà lính đang lén bàn tán chuyện Trình Cảnh Mặc đã chết. Hôm nay, cô phải “giết gà dọa khỉ” để dập tắt những lời đồn thổi đó!

“Trình Cảnh Mặc ra ngoài làm nhiệm vụ, mà cô ở sau lưng lại bịa đặt nói anh ấy đã chết? Cô cũng là một người vợ lính, không mong cho những người lính mỗi lần ra nhiệm vụ đều bình an trở về thì thôi, sao lại nói những lời như vậy? Lương tâm cô có đau không? Có thấy hổ thẹn với danh hiệu vợ lính không?”

“Đừng nói anh ấy có chuyện gì hay không, ngay cả khi anh ấy hy sinh, đó cũng là vì Tổ quốc và nhân dân. Cô nên dạy con trai mình học tập tinh thần cống hiến vô tư của họ, chứ không phải nói rằng tôi sẽ lấy chồng khác, Tiểu Kiệt sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi không ai muốn!”

Từng lời của Vu Hướng Niệm nói ra đều hùng hồn, khiến những người vợ lính có mặt đều xúc động. Họ đặt mình vào vị trí của cô, nếu chồng mình đi làm nhiệm vụ mà bị người khác nói như vậy, chắc chắn sẽ còn tức giận hơn cả Vu Hướng Niệm.

Sắc mặt Ngọc Linh lúc trắng lúc đỏ, lúc đỏ lúc trắng: “Tôi… tôi không nói như vậy!”

Vu Hướng Niệm nói: “Thế thì có muốn hỏi con trai cô xem cô có nói như vậy không?”

Ngọc Linh vội vàng che miệng Đoạn Nguyên Long. Phản ứng của cô ta đã nói lên tất cả.

“Tôi không cố ý, tôi không có ý xấu, tôi không muốn phó đoàn trưởng Trình xảy ra chuyện, tôi chỉ lỡ lời thôi, ai ngờ thằng bé lại nghe thấy.” Cô ta gượng gạo giải thích.

Vu Hướng Niệm nói: “Dù cô có cố ý hay không, cô đã gây tổn thương cho gia đình tôi.”

Phùng Ái Cần vội vàng đứng ra hòa giải: “Ngọc Linh, lần này cô sai rồi. Sao lại có thể nói những lời đó! Cô nên xin lỗi!”

Những người vợ lính xung quanh cũng nói: “Đúng là nên xin lỗi!”

Phải xin lỗi trước mặt nhiều người như vậy, Ngọc Linh lúc này hận không thể tự rút lưỡi mình. Tại sao cô ta lại nói những lời đó trước mặt con trai chứ? Cô ta im lặng một lúc lâu, sau khi tự trấn an bản thân, mới mở miệng: “Tôi… tôi… tôi xin lỗi, đồng chí Vu, tôi không nên nói những lời đó.”

Vu Hướng Niệm không phải người được nước làm tới, cô nói: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi. Về sau đừng nói những lời như vậy nữa.”

Vu Hướng Niệm nắm tay Tiểu Kiệt đi về nhà. Tiểu Kiệt giờ đã lớn, cao đến ngang ngực Vu Hướng Niệm. Hai bóng dáng, một cao một thấp, nhìn giống như hai mẹ con, rất hòa hợp.

Về đến nhà, Tiểu Kiệt cúi đầu, áy náy nói: “Thím ơi, con lại gây rắc rối cho thím rồi.”

“Không có,” Vu Hướng Niệm kéo Tiểu Kiệt ngồi xuống ghế, rồi ngồi đối diện cậu bé. “Con không làm sai. Con đang bảo vệ gia đình chúng ta.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...