🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 411: Chương 411

 
Bùi Từ biết tin Lưu Gia Cường bị đuổi việc, anh cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh luôn cảm thấy loại người này cứ loanh quanh nơi làm việc của vợ mình thì chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ. Lần này, chúng vô cớ hãm hại Chu Giới Nhiên, nhưng biết đâu sau này vì một chuyện khác lại hại đến vợ mình thì sao?

Hơn nữa, hôm đó Mã Mai Hoa lên cơn điên lại đúng lúc mẹ vợ đưa tiểu Điềm Điềm xuống lầu. May mà mẹ vợ cẩn thận và có hàng xóm giúp đỡ. Nếu không đề phòng, lỡ tiểu Điềm Điềmg bị thương thì…

Nghĩ đến đây, trái tim Bùi Từ như thắt lại.

Phương Tri Ý vẫn còn ấm ức: “Chỉ đuổi việc thôi thì quá là dễ dàng cho hắn! Loại người đó phải cho ăn cơm tù mới đúng!”

Trong chuyện này, Mã Mai Hoa đã gánh hết mọi tội lỗi để bảo vệ con trai. Lưu Gia Cường thật sự không trực tiếp tham gia, lời đồn đều do Mã Mai Hoa đi rêu rao. Vì vậy, đuổi việc đã là hình phạt lớn nhất dành cho hắn ta.

Nghe vợ nói, Bùi Từ bí hiểm mỉm cười rồi nói: “Chuyện anh trai hắn ta cưới được cô vợ kia như thế nào, có lẽ bên nhà vợ của hắn đã biết rồi. Nghe nói hai anh trai của chị dâu hắn làm ở lò mổ, đối với em gái rất tốt. Chỉ là chị dâu hắn là người nhút nhát, bị đánh đập thì sợ hãi không dám đánh lại, nhưng cũng sợ bố mẹ lo lắng nên từ trước đến nay chỉ kể chuyện vui chứ không nói chuyện buồn. Bây giờ, hai người anh của cô gái biết em gái mình chịu khổ ở nhà chồng, e rằng chuyện này sẽ không kết thúc dễ dàng đâu.”

Kiểu gì thì gia đình Lưu Gia Cường cũng sẽ có một phen náo loạn cho mà xem.

“Anh đã tiết lộ tin tức này cho gia đình chị dâu của Lưu Gia Cường sao?” Phương Tri Ý nhìn chồng, thấy anh biết rõ mồn một như vậy thì biết ngay là đã có chuẩn bị từ trước.

Ban đầu, Bùi Từ lo lắng Lưu Gia Cường là quả bom hẹn giờ. Sợ hắn bị đuổi việc rồi lại quay về trả thù người nhà mình, nên đã nhờ người dò la, điều tra một chút. Ai ngờ vừa tìm hiểu thì phát hiện ra gia đình này làm chuyện xấu không hề ít. Thế là anh tiện tay ra tay, cũng coi như cho Lưu Gia Cường bận rộn, không rảnh mà nghĩ ngợi lung tung những chuyện xấu xa nữa.

“Tiện tay thôi.” Bùi Từ nói một cách đầy tự tin.

Phương Tri Ý nhìn thấy vẻ mặt đầy đắc ý của Bùi Từ, khóe môi khẽ cong, ánh mắt vừa dịu dàng vừa yên tâm. Cô biết rõ, anh không chỉ là người chồng luôn ở bên cạnh, mà còn là bờ vai vững chắc, âm thầm suy nghĩ và chuẩn bị mọi phương án để bảo vệ cô và gia đình, ngay cả trước những mối nguy ngấm ngầm mà người khác không hề hay biết.

“Bùi đại đội trưởng, em thấy mình càng ngày càng không rời xa anh được rồi!”

Bùi Từ nhướng mày đầy vẻ tự mãn: “Đó là ý đồ của anh đấy, cố tình làm em không thể rời xa anh được.”

Phương Tri Ý nghĩ đến việc mình sắp phải theo tổ thí nghiệm đến một khu không người, tinh nghịch chớp chớp mắt với Bùi Từ: “Vậy thì thật ngại quá, Bùi đại đội trưởng ạ, em vẫn phải rời xa anh rồi.”

Bùi Từ: ???

Bùi Từ biết vợ sắp phải rời đi cùng tổ thí nghiệm. Anh vươn tay véo nhẹ má cô, đầy vẻ đắc ý: “Vậy thì xin chia buồn với em: Em không thể rời xa anh rồi.”

“Ý anh là sao?”

“Lần này anh cũng sẽ dẫn phi công của Tổ bay thử đi cùng.” Dù không thuộc dự án thử nghiệm máy bay, nhưng vũ khí cũng rất quan trọng, có phi công sẽ thu thập được số liệu toàn diện hơn. Hơn nữa, các phi công cũng cần làm quen với vũ khí mới.

Phương Tri Ý không ngờ Bùi Từ cũng phải đi. Cô vui vẻ được một lúc thì lại lo lắng cho con gái: “Vậy tiểu Điềm Điềm phải làm sao?” Bố mẹ cùng đi vắng, tiểu Điềm Điềm bé bỏng chắc chắn sẽ buồn lắm.

Công việc của hai vợ chồng đặc thù, chuyện này không thể tránh được. Nhưng chuyến đi chỉ kéo dài khoảng một tuần. Bùi Từ ban đầu định đưa mẹ vợ và con gái đến nhà khách ở thị trấn, nhưng mẹ vợ nói tiểu Điềm Điềm còn quá nhỏ, đi đường dài sẽ mệt, hơn nữa ở khu nhà quân nhân cũng có nhiều người thân, lại có anh Quả Quả bầu bạn thì sẽ không cô đơn.

“Chúng ta sẽ cố gắng đi sớm về sớm.”

Đành phải làm như vậy thôi.

Sáng hôm sau, hai vợ chồng thu dọn đồ đạc rồi lên đường. Hôm nay, tiểu Điềm Điềm dậy sớm lạ thường, dường như cô bé biết bố mẹ sắp phải xa nhà.

Khi rời đi, Phương Tri Ý quyến luyến cô con gái bé bỏng, lo cô bé sẽ khóc nên dặn mẹ đừng bế tiểu Điềm Điềm ra tiễn.

Ai ngờ, tiểu Điềm Điềm không hề khóc, ngược lại, cô bé như mọi ngày, chờ bố mẹ hôn lên má xong thì ngoan ngoãn theo bà ngoại tiễn bố mẹ đi.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...